Điểm IMDb: 7.1. Chuyện Tình Cây Táo Gai là bộ phim buồn kể về câu chuyện tình yêu đầy thử thách nhưng cũng rất nhiều điều ngọt ngào của Tịnh Thu và Tôn Kiến. Hai người có một tình yêu đầy nhẹ nhàng, tinh khiết, Tôn Kiến mang một căn bệnh lạ lùng mà Tịnh Thu thường
Cũng chẳng phải phụ nữ có chồng rồi là cho phép bản thân mình từ bỏ sự mạnh mẽ để hưởng thụ cái cảm giác được che chở mà ngủ vùi quá lâu….để rồi một ngày ta mất đi khả năng phản kháng lại tổn thương, cũng là lúc tấm chồng nhận ra ta chẳng khác nào một con búp bê bằng bong bóng vô dụng và dễ
Tính toán kỹ lưỡng, cô dâu vẫn phải "khóc như mưa" trong ngày cưới. An Thanh 09/10/2022 - 20:25 (GMT+7) 0. Tất cả mọi tính toán của cặp đôi đã đổ sông đổ bể khiến họ rất buồn và chẳng biết nên làm như thế nào để ngày vui được trọn vẹn.
Tin anh đi, bầu trời không phải lúc nào cũng màu xám. Chỉ là nỗi buồn làm em muốn chối bỏ những ngày xanh. Tình yêu không phải là thứ để tranh giành, mặc dù tôi rất ghét người thứ 3, nhưng cũng phải cảm ơn họ để tôi nhận ra được bộ mặt thật của người đàn
Đừng dễ dàng buông xuôi bất kì điều gì, mọi thứ đều cần động lực để tiếp tục mà không ngừng lại. Tạo động lực cho nhau Tạo động lực cho nhau Giữ sĩ diện cho nhau Dù bạn với người yêu có lắm lúc hay đùa giỡn kiểu "vô duyên" quá đà khi ở bên nhau thì tuyệt nhiên không phải lúc nào cũng có thể đùa giỡn như vậy.
Tình cảm đã kéo dài ba năm không phải nói quên là quên, huống hồ hôm nay còn là ngày cưới của tôi. Đúng, ngày cưới của tôi… Vậy mà khi mọi thứ đã chuẩn bị tươm tất xong xuôi, chồng tôi lại gọi điện đến để thông báo anh ta không thể đến đón dâu được, anh ta
4PRwSM9. Một người bạn lớn của tôi từng nói với tôi rằngĐiều thứ nhất, yêu một người, và kết hôn với người đó, sẽ đánh mất đi rất nhiều trải nghiệm của đời này trong tình thứ cũ khác chắc sẽ chẳng có người ngó ngàng; nhưng người cũ, chốn cũ, tình cũ thì rất khác. Là ký ức, là kỷ niệm, và nếu chạm vào, ít nhiều sẽ làm ta chợt chênh vênh. Ra là ta của thời điểm ấy, từng hôn vụng dại, cũng từng yêu điên cuồng và khắc cốt ghi tâm đến thế. Nhưng không rõ vì lý do gì, hay tại duyên trời, ta không còn bước chung đường với người. Chia phôi, đau, có chứ, là cảm giác tim như bị ai bóp nghẹt, nước mắt chỉ chực trào ra khi thấy điều gì thuộc về người. Yêu, đúng, sai, không còn quá quan trọng nữa. Giữa dòng chảy vô thường của cuộc đời, đôi lúc nhìn lại tự hỏi, người sống tốt không, hạnh phúc chứ, và những điều tưởng chừng cũ kỹ kia, bất chợt rõ ràng như mới ngày hôm qua. Chút bâng khuâng không giấu được nơi đáy mắt. Nhưng, đã qua cả rồi. Hạnh phúc hiện tại của ta, là người rót cho ta cốc nước ấm để uống viên thuốc đắng ngắt khi ta ốm, là người cùng ta nắm tay đi thật xa, và thật hi vọng, sẽ không buông tay. Người cũ, là phép thử để ta tự vấn, ta có hạnh phúc với hiện tại này hay thứ hai, kết hôn với một người mình rất yêu, chưa hẳn đã là điều trước người ta rất yêu, ta như gồng mình cố gắng trở thành con người để người thích, chứ không còn là chính ta. Chạy theo người, rất mệt, có phải không?Người yêu ta nhất, người ta yêu nhất và người phù hợp với ta nhất. Bước qua vài ba mối tình, ta nhận ra mình vẫn cứ nhớ khắc khoải mối tình đầu, thường là người ta yêu nhất. Bởi tất cả sự ngô nghê của cảm xúc, ta đã trao tặng người, cái nắm tay đầu tiên, cái ôm ngượng nghịu và cái chạm môi dè dặt. Yêu, là yêu thôi, chỉ giản đơn là câu chuyện của cảm xúc. Phải rồi, thứ tình cảm đơn thuần ấy, ta của sau này, sẽ thật khó để tìm lại. Nhưng rồi ta - người, dù muốn hay không, cũng sẽ bị va đập bởi cuộc đời, định hướng tương lai, gia đình và cơm áo. Người ta rất yêu, thật đáng tiếc, không phải là người phù hợp với những điều này. Và điều quan trọng nhất, người có đủ yêu ta để vượt qua khoảng cách này không?Vậy là dang dở, và bởi dang dở, nên ta luôn khao khát được nắm bắt. Thế nhưng, ta ơi, ánh sáng của đom đóm giữa bầu trời chẳng phải đẹp hơn khi nắm trong tay rất nhiều lần hay sao?Tình buồn không phải lúc nào cũng chỉ để quên đi, tình cũ dạy ta trưởng thành và biết cách yêu, được yêu. Thật may mắn, vì ta được có nhiều hơn một lần cảm giác yêu và được yêu; và người cùng ta nắm tay hiện tại, là một người phù hợp với ta, ta yêu người và người yêu ta, không bằng thứ tình cảm mãnh liệt của tuổi trẻ, mà bằng tất cả sự thấu hiểu và tôn khi bước không chung đường, vậy lại hay…
tình buồn không phải lúc nào cũng để quên đi