Tôi vẫn không thể tin vào việc em bỏ tôi ra đi quá nhanh. Chỉ sau một cuộc điện thoại, mà tôi đã mất T mãi mãi… Trong tôi lúc này là cảm giác sợ hãi, đau đớn và hoang mang tột cùng. Không còn em trên cõi đời này, cuộc sống với tôi không còn ý nghĩa. Người tôi yêu đã ra đi mãi mãi. Chương 19 ; Kết: Bây giờ là năm 2008, tôi đã là giám đốc của công ty, và bên tổng công ty đã phân phó cho tôi nhiệm vụ tại một chi nhánh khác. Lúc nhận được vé máy bay, ngày 21 tháng 2…tôi bất đắc dĩ cười, trong lúc lơ đãng còn thở ''người yêu tôi đã ra đi mãi mãi'',mãi mãi em sẽ dành tình yêu đó cho anh.những ký ức,kỷ niệm giờ đây chỉ còn là quá khứ với em.em đã rất buồn và đau khổ.dường như em ko thể làm gì khác ngoài những suy nghĩ về anh.hình bóng anh cứ như thế hiện về trong suy nghĩ của em,nhóc heo ơi!em viết trong slide tặng anh rằng là anh là người ''"open my heart … Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống con trai 7 tuổi bỏ tôi ra đi mãi mãi hay nhất tại truyen18.com về tâm sự cuộc sống. Các bạn chỉ có mục đích sống vì những người thân đang tồn tại, còn tôi có hai mục đích, sống cho con gái và nếu chết sẽ được gặp con trai. Tim tôi thắt lại khi mỗi lần qua đâu đó có Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 1. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 2. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 3. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 4. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 5. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 6: Hôn em. Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi - Chương 7. Một số vấn đề chủ yếu liên quan đến thuế giao dịch qua Internet: - Hệ thống thuế phải được thực thi một cách bình đẳng dù cho những giao dịch đó diễn ra qua các phương tiện thương mại thông thường hơn. tiểu ban tư vấn về thương mại điện tử đã khuyến UlxPcWT. Kì nghỉ bắt đầu, sau khi trở về nhà, tôi lại cùng đám bạn hồi học cao trung tụ tập. Tôi có quan hệ khá tốt, hôm nay gặp người này cùng ăn một bữa, ngày mai lại cùng người kia chơi bời, đến khi gặp mặt đủ bạn bè cũ xong xuôi, Tết cũng đến. Tôi cùng mẹ đi chợ Tết, chủ yếu là theo sau xách đồ lỉnh kỉnh thay mẹ. Ngày Tết, cô dì chú bác lần lượt đến chơi, thăm hỏi chúc Tết, đương nhiên rất bận…Cuối cùng sau khi cũng đi thăm hỏi nhà họ hàng xong xuôi, cũng gần đến ngày quay lại trường đại học. Ở nhà nhàn hạ, lúc ngồi sofa xem tv quả thực buồn chán, nhìn điện thoại chằm chằm một lúc, lại tự hỏi không biết em giờ này đang làm gì, lâu không gặp đã cảm thấy nhớ. Ngồi nhớ lại dãy số điện thoại của em, đánh liều mà gọi. Đợi lúc lâu khi tôi vừa định cúp máy, em lại nghe máy, thanh âm đầy sự lười biếng, như thể còn đang ngủ vậy.“Tiểu tử cậu thế nào buổi trưa rồi còn chưa rời giường? Lâu như vậy mới nghe điện thoại, thật nhẫn tâm nha.”Nghe thấy giọng tôi có lẽ em cũng thanh tỉnh vài phần.“Hạo Nhiên sao? Tôi cứ chờ điện thoại của cậu mãi.”Là vậy sao? Tôi méo miệng, hóa ra mình mới là kẻ nhẫn tâm, vội chuyển đề tài.“Cậu thế nào? Sao không đi đâu chơi mà ở nhà ngủ vậy?”“Đi chơi? Chơi với ai? Chơi gì?”Tôi không biết nói gì, lại hỏi “Ba mẹ cậu đâu?”“Bọn họ đi du lịch rồi, tôi ở nhà một mình.”“Trời, ba mẹ cậu thật nhẫn tâm nha. Như thế nào mới đầu năm đã để cậu ở nhà một mình, đi du lịch cũng không mang cậu theo.”“Tôi không khỏe mà, đi lại không tiện.”Ngẫm lại cũng đúng, thân thể em thật tệ quá, làm gì cũng phải đắn đo. Lại nói chuyện phiếm một hồi, tôi cúp tôi ngồi một bên hỏi “Tôn Dập? Nó ở nhà một mình sao?”“Đúng vậy, cậu ấy sức khỏe rất kém, ba mẹ cậu ấy đi du lịch rồi, cậu ấy ở nhà một mình, còn đang ngủ.”Mẹ lộ ra vẻ khó tin, lại hỏi “Thật hả? Sao có thể như thế? Đứa nhỏ thật đáng thương, hay con đến nhà cậu ấy đi? Thân thể như vậy ở một mình đâu có ổn?”“Tôn Dập cũng không phải ở sát vách nhà mình a, làm sao muốn ở cùng là ở cùng được ngay.” Tôi cười.“Liên quan gì, hay bảo nó chuẩn bị hành lí rồi đi xe lửa tới đi, đến ngày quay lại trường thì hai đứa cùng đi luôn. Mà tới trường chẳng phải sẽ đi qua nhà mình sao.”Tôi nghĩ như vậy cũng tốt, lại hai ngày nữa trôi qua, ở nhà một mình thật nhàm chán, tôi lại gọi điện thoại nói chuyện với em. Chuyện kia em có chút do dự, nói rằng tối nay khi ba mẹ về sẽ thử hỏi ý mẹ em cũng không phản đối, buổi chiều hai ngày sau đó tôi ra sân ga đón em. Đứng ở trạm chờ thật lâu đã nhìn thấy bóng dáng em từ phía xa, thân hình cao một mét tám tám ấy không khó nhận giữa náo nhiệt những người là một tháng không gặp trông em không hề đổi khác, trên thân vẫn khoác một chiếc áo lông to xụ, nét mặt có chút tái nhợt, đại khái là vì đi xe đường dài cho nên không tránh khỏi mệt mỏi. Em đứng đó, hai mắt vô thần, tìm kiếm tôi. Tôi mỉm cười đi đến, vỗ vai em, đờ đẫn nhìn tôi trong thoáng chốc, em nở nụ cười. Mặc dù trông em khi đó thực mệt mỏi mà mỉm cười nhìn tôi, nhưng là không khỏi cảm thấy ấm áp, nhất thời không biết nói gì…Tối hôm đó nhà tôi ăn rất nhiều món, vốn dĩ trong nhà còn rất nhiều đồ ăn chuẩn bị cho Tết, Tết cũng không thể ăn hết nhiều vậy được. Qua kĩ thuật nấu nướng tuyệt vời của mẹ cùng với tay nghề làm mấy món ăn nhẹ của ba, một bàn ăn đầy màu sắc được dọn ra. Tiếc là tôi gần đây ăn quá nhiều đồ, bây giờ nhìn thấy cũng chẳng động Dập kinh ngạc nhìn thức ăn bày biện trên bàn, lại tới giúp mẹ tôi chuẩn bị chén bát, nói bà thật khách khi ấy đang vắt vẻo nằm trên sofa, cười tươi bảo em, “Như này đã là gì, mấy ngày nay tôi mỗi ngày đều ăn nhiều những đồ ăn như thế, đến mức mập lên này.”Em nhìn tôi một chút, sau đó bảo “Ừ, mập lên thật.”Mẹ tôi yêu mến em vô cùng, vì thế mà toàn khen ngợi em, lại dìm tôi xuống. Bà nói tôi thời gian này ở nhà hết ăn lại nằm, việc gì cũng không phải động tay động chân, cho nên mới mập ra như thế. Tôi đương nhiên không phục, lại gào lên, nói ai cả ngày dòng đi theo mẹ xách đồ, Tôn Dập mới giúp mẹ lấy chén bát đã khen nhiều như thế, lòng tôi thực ủy khuất đi…Mẹ lườm tôi một cái, bảo sắp đến bữa cơm, hay là còn phải đút cơm cho tôi nữa? Em nghe xong liền cười trộm. Trước lúc tôi vào, ba đã ngồi trước ở bàn ăn, đọc báo và nhấm nháp li rượu. Bốn người chúng tôi quây quần bên bàn ăn, ăn uống, nói chuyện rất vui tôi không giàu có gì, ba mẹ đều là công nhân viên chức, cuộc sống cũng đủ để cung cấp cho sinh viên ăn học như tôi. Ngôi nhà chúng tôi ở cũng không lớn, một phòng khách nhỏ, liền kề là một phòng ăn, có hai phòng ngủ và một phòng đọc. Không gian cũng không rộng nhưng được bố trí vẫn tốt. Buổi tối, dĩ nhiên em ngủ cùng bàn học vẫn còn bày mấy cuốn ảnh mà hai ngày trước đứa em họ tôi đến chơi và lấy ra xem, tôi lười cất đi, nên nó để đâu thì vẫn cứ ở nguyên đó. Tôn Dập sau khi tắm xong, vừa lau tóc vừa bước tới, tiện thể ngồi xem một ra, bên trong đa phần đều là ảnh tôi khi còn nhỏ, có một ít chụp cùng ba mẹ, lại một ít chụp cùng người thân khác. Em vừa xem vừa cười thật vui vẻ, cứ thấy tấm ảnh nào thú vị sẽ lại chỉ cho tôi, còn nói rằng “Nhà cậu thật tốt, ăn cơm chiều cũng vui như vậy, đúng là chụp ảnh gia đình a.”“Gia đình nào mà chẳng có ảnh gia đình. Nhà cậu không sao?”“Có lẽ cũng từng.” Em em thật nhỏ, tôi nghe cũng không rõ, mông lung nhìn em, sau đó em cũng quay qua nhìn tôi, do dự lấy trong ba lô ra chiếc ví, rồi lại từ trong ví lấy ra một ảnh chụp cũ kĩ. Trong ảnh là một phụ nữ xinh đẹp đang ôm một đứa bé, khung cảnh là ở một công viên nào đó, hai người đều cười rất xán Dập cúi đầu chăm chú nhìn tấm ảnh, tóc mái vương trước trán che đi đôi mắt nên tôi chẳng thấy được đôi mắt ấy đang nghĩ gì.“Tôi chụp ảnh không nhiều lắm. Đây là mẹ tôi.”Qủa thực em không nói thì tôi cũng biết, đôi mắt hai người trông rất giống nhau, còn có khóe miệng khi cười thì hơi nhếch lên, nhìn có chút nghịch ngợm, tạo thành một đường nét hoàn hảo… Mà tôi cũng chưa một lần nhìn thấy ảnh chụp của em bao giờ, nên không biết rằng em cũng có lúc cười rạng rỡ như thế. Nụ cười của em hiện tại không phải không vui, chỉ là trầm mặc hơn rất mặt em tràn đầy sự thương yêu, nhìn tấm ảnh, nói.“Mẹ tôi thực sự rất đẹp, đáng tiếc năm tôi lên tám thì bà qua đời. Mẹ trông đau đớn như thế nào, có lẽ đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.”Tôi giật mình, đây là lần đầu tiên nghe em kể về gia đình.“Có chuyện gì sao? Chẳng phải ba mẹ cậu bây giờ…”“Đó là mẹ kế. Sau khi mẹ mất được một năm, ba tôi đi bước nữa. Cũng đã có một đứa con trai.” Cất đi tấm ảnh, em bình thản trả kinh ngạc không nói nên lời, em hóa ra còn có một đứa em trai. Em thật là thâm tàng bất lộ, vẫn nghĩ em luôn cất giấu điều gì đó trong lòng, cũng rất ít khi nhắc tới người nhà, càng ít khi gọi điện về nhà, thật không nghĩ tới gia cảnh em là như đẫn ngồi ở mép giường, em thu thập các thứ xong xuôi liền trèo lên giường.“Này, thảm điện đâu?”Tôi cũng chui vào chăn theo. “Tôi không dùng.”Em lại cười. “Ừ, cậu đúng là thanh niên khỏe mạnh, trong phòng tôi có bật lò sưởi nhưng cũng không ấm bằng chăn cậu ủ cho.”“Sau trở lại trường tôi lại ủ chăn cho cậu là được chứ gì.”Tôi đáp. Em lại cứ thế quấn lấy người tôi, bướng bỉnh nói một câu. “Cùng lắm thì mùa hè tôi cho cậu ôm, thân nhiệt tôi luôn thấp.”Có lẽ vì vừa tắm xong nên cơ thể em cũng không lạnh đến mức khiến tôi dựng tóc gáy, da thịt kề cận với nhau cảm giác thật thoải mái, dần dần em cũng đi vào giấc ngủ. Từng đợt hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ tôi, bao quanh là mùi hương dễ chịu từ cơ thể em. Chỉ là tâm tư tôi lúc đó không nhè nhẹ như vậy. Đó là lần đầu tiên nghe em tâm sự, tuy là không nhiều, nhưng cũng đủ để giải thích vì sao trông em lại khác hẳn với những bạn học cùng trang lứa như thế. Vẻ ngoài trầm mặc, thậm chí là lạnh lùng ấy chẳng phải vì em kiêu ngạo, chẳng phải em có bề ngoài đẹp đẽ, chẳng phải em có thông minh, có thành tích học tập xuất sắc. Tất cả, chỉ là em tự mình khép chặt bản thân mà thôi. Quen em lâu, đối với em hiểu càng nhiều, mới thấy được đằng sau vẻ ngoài anh tuấn mê hoặc không biết bao nhiêu người ấy, lại là một con người tịch mịch, cô đơn và thống khổ biết nhường hôm sau tôi đem Tôn Dập đi dạo, thành phố tôi sinh ra cũng ngày càng phát triển lớn mạnh hơn, nơi nào cũng được trùng tu, xây dựng, thực sự cũng chẳng có chỗ nào để chơi. Chí ít thì có hai người vẫn hơn một mình tôi buồn chán. Đối với chuyện của em, tôi vẫn rất hiếu kì, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào cho phải, đành nghẹn lại nơi cổ giờ đi ngủ mà tôi vẫn thấy đôi mắt em không có ý gì muốn ngủ, tôi chần chừ sau vẫn mở miệng hỏi “Này…Tôn Dập…em trai cậu, bao nhiêu tuổi rồi."Em nhìn tôi, chớp nhẹ mắt. “Nó ra đời năm tôi mười tuổi. Bây giờ là chín.”Tôi lại hỏi “Vậy nó theo ba mẹ đi du lịch sao?”Em vùi mình trong chăn rầu rĩ ừ một tiếng. Mỗi khi nhắc tới gia đình em lại như vậy, không mang theo chút tình cảm nào, nhìn cũng không ra sự lo lắng nào, thậm chí một chút bất mãn cũng không. Chỉ có khi đó, em lấy ra ảnh chụp của mẹ, tôi mới thấy tình cảm gia đình trong em. Thứ tình cảm phức tạp, hỗn độn, tiếc nuối có, quyến luyến có, hoài niệm cũng có, nhưng phần đa, là chết lặng. Một hồi lâu, tôi lại lên tiếng trước.“Này, cậu đối với người mẹ bây giờ thế nào…?”Em nhìn lung tung một lát, cuối cùng cũng bảo “Bình thường, chí ít cũng vẫn để ba cho tôi tiền tiêu.”Tôi nói “Trước đây không phải cả nhà vẫn sống với nhau sao?”Em lắc đầu, “Tôi trước đây ở lại trường học, nếu không thì cũng là bệnh viện. Sau ra viện thì ba đưa đến viện điều dưỡng, đều phải chăm lo cho em nhỏ, không có thời gian cho tôi.”“Là vậy à.” Tôi nói. “Vậy hẳn là ba cậu cũng có nhiều tiền đi? Tôi nghe nói ở trong viện điều dưỡng phải trả phí rất cao.”“Cứ coi là vậy đi, ông ấy có công ti riêng, làm ăn cũng không tệ.”Sau đó còn nói chuyện gì nữa tôi đều không nhớ, đêm đó chúng tôi nói chuyện rất khuya. Về phần mẹ kế của em, tuy rằng như em nói thì không phải người xấu, nhưng nghĩ lại thời điểm lúc mới gặp em, bên người chỉ có túi hành lí nhỏ đến đáng thương, khẳng định là tự mình chuẩn bị tất. Cũng vì thế mà cái gì cũng không đầy đủ, hơi một tí lại phải đi mua. Ở chung một mái nhà, với danh nghĩa là “mẹ”, không biết người đó có bao nhiêu yêu thương dành cho em? Em lại có thể thản nhiên mà nói, nếu không ở trường thì cũng là bệnh viện. Em lại từng phẫu thuật nhiều như vậy, ba em khẳng định là không có thời gian chăm lo cho em, cũng chưa từng nghe em nói về ông bà. Trong quãng thời gian em đau như vậy, ai là người ở bên em, bảo vệ cho em? Hay là tấm ảnh cũ của mẹ em? Càng nghĩ lại càng thấy thương em vô hạn, bên ngoài lạnh lùng đến thế, cởi bỏ đi lớp vỏ bọc bên ngoài, kì thực là những vết thương thấu tận tâm can. Cùng đọc truyện Người Yêu Tôi Đã Ra Đi Mãi Mãi của tác giả Yvone tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược luyến, kinh điểnNgười dịch Kem Một câu chuyện tình yêu dẫu cả hai đã biết trước là sẽ không thể cùng nhau đi tới cuối đường nhưng đã trãi qua biết bao nhiêu lần vẫn không thể bỏ qua gian trước khi em đi, cả hai nỗ lực ở bên nhau, cũng từng mong chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương...Hôm nay bỗng nhớ tới em còn đang say ngủ, trái tim tôi vẫn như cũ tràn đầy ái tình trao tôi yêu, mong cho em nơi thiên đường thật bình yên. Như là đã tìm thấy lối ra vậy. Ẩn nhẫn suốt một thời gian dài, vừa áp lực vừa bất an, chúng tôi cuối cùng cũng đến với nhau, tình yêu đến vô cùng ngọt ngào, thực sự thật hạnh phúc. Cảm giác tuyệt vời ấy tôi không thể mô tả được, chỉ có thể nói rằng, đó là khoảng thời gian hạnh phúc không gì sánh bằng. Nụ cười của Tôn Dập trở nên vui vẻ hơn, tâm tư cũng chậm dần mở rộng, nhưng em vẫn ăn hoa quả ướp lạnh. Việc lén đọc nhật kí kia tôi không nói cho em, nhưng nhìn thấy em ăn thứ đó tôi lại bóng gió mà hỏi."Sao lại thích hoa quả lạnh như vậy, rất ngon sao?"Em cười cười, đáp "Cũng không hẳn, mỗi lần đi siêu thị thấy liền mua, bây giờ đã quen. Hương vị cũng rất ngon mà."Tôi thở phào nhẹ nhõm, em ăn hoa quả ướp lạnh là vì thói quen, cũng không phải vì nguyên nhân ngu ngốc kia nữa. Hiện tại tôi và em cùng nhau, em sẽ hạnh phúc hơn đúng không?Quãng thời gian ấm áp kéo dài không lâu, tiết trời bắt đầu trở buổi sáng xuống khỏi giường, lại theo thói quen tới nhìn em, em vẫn còn đang ngủ, ban đêm xoay qua xoay lại không ngủ được, đến sáng lại không tài nào dậy sớm. Lấy tay xoa xoa mái tóc mềm ấy, lại làm em tỉnh, mở mắt ra nhìn tôi. Tôi cười thầm, vô tình phát hiện ổ chăn của em căng phồng, chỗ bụng còn phình lên một bọc lớn, liền đùa em "Này, em mang thai con chúng ta từ bao giờ thế? Đã lớn thành như vậy rồi."Em trừng mắt nhìn tôi, bật cười, từ trong chăn lấy ra một cái gối ôm."Em có thói quen, đi ngủ thì phải ôm thứ gì đó, nếu không sẽ không ngủ được."Thể nào trước đây lúc tôi nằm cùng, em cả đêm đều ôm lấy tôi, không nghĩ rằng đây là do thói quen, tự nhiên cảm thấy hụt hẫng. Thật lâu về sau tôi mới biết rằng khi ngủ nếu cần ôm vật gì đó, đó là do cảm giác thiếu an toàn, làm như thế sẽ giúp thoải mái hơn và đi vào giấc ngủ dễ dàng đêm bình thản buông xuống, chúng tôi ngồi xe tới khu phố trung tâm dành cho người đi bộ, ở đây có rất nhiều người nước ngoài, vốn cũng đã vô cùng huyên náo, khắp nơi là những cửa hàng lưu niệm, quà tặng được gói bọc đẹp quảng trường còn có một sân khấu lớn, người biểu diễn đang ra sức thu hút những ánh nhìn của người qua lại, vừa có thể chơi lại có phần quà, cho nên mọi người tụ tập lại rất đông. Rất tự nhiên mà quay qua nhìn em, em đang rướn lên để nhìn qua lớp người chật chội, hai tay đút trong túi áo. Tôi cũng mặc áo dài tay, vì thế liền dùng ngón trỏ tiến vào trong túi áo em, tìm nắm lấy bàn tay giác được người em thoáng run lên, đôi mắt vẫn nhìn về đám đông phía trước nhưng chắc chắn không quan tâm đến màn biểu diễn nơi đó. Sửng sốt vài giây, em cúi đầu, khóe miệng chậm chậm vẽ lên một nụ cười. Nụ cười ngọt ngào rung động lòng người, em cũng không biết, tôi đã ngây ngốc nhìn mãi nụ cười tôi cứ như vậy dùng tay áo mà che, lại lợi dụng trời tối mà nắm tay nhau đi dạo thật lâu. Tối đó chơi trò gì tôi cũng không nhớ rõ, chỉ có nụ cười trên khuôn mặt em là không thể nào quên, tựa như một đứa nhỏ vui vẻ nắm lấy bàn tay tôi, bước qua dòng người ngang dọc trên mười giờ tối, trời lấm tấm mưa phùn, những người dạo chơi ở đây cũng vì thế mà bị ảnh hưởng, chúng tôi cũng định quay về, vì trời mưa sẽ khiến em rất khó chịu. Tuy rằng em nói bệnh cũng đã qua, chỉ là đi mưa có chút không thoải mái, nhưng tôi sao lại không biết mọi chuyện không phải đơn giản như thế. Mỗi lần mưa là mỗi lần em đau nhức, ngay cả ngồi còn khó, trông rất thống trên chuyến xe buýt số 3 trở về trường, chiếc xe cũ kĩ vắng vẻ, trên xe chỉ có vài ba hành khách mệt mỏi ngủ gật, chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Vì chiếc xe đã cũ, những âm thanh cũ mòn ấy cũng vang theo khắp đường đi, gặp đoạn đường xóc nảy thì từ từ mà đi. Người tài xế bật đài lên, vô tình là một ca khúc Giáng Sinh, nhẹ nhàng đến não nề. Tôn Dập đưa mắt nhìn những hạt mưa lất phất bên ngoài cửa kính, trong màn đêm thi thoảng sáng lên một tia chớp. Biểu tình vui vẻ của em chẳng còn sót lại chút nào, khuôn mặt lại trở nên trầm mặc như ngày thường, chỉ là so với bình thường càng thêm lãnh đạm, càng thêm buồn bã đơn độc... Em như vậy là sao? Có phải thân thể bắt đầu khó chịu hay không? Tôi thấp thỏm không yên, lại thấy thương em quá, chạm vào đôi bàn tay trong túi áo, lại thấy nó đã lạnh đến thấu xương. Tôi đem bàn tay em xiết chặt, em cũng không hề động, chỉ là cũng áp chặt vào lòng bàn tay tôi. Ngay khoảnh khắc đó tôi nhận ra rằng bản thân sẽ không thể sống thiếu em, nếu như ai đó muốn mang em đi khỏi tôi, chi bằng để tôi chết sẽ đỡ đau khổ hơn ngàn vạn về trường rất xa, tay chúng tôi nắm chặt, ở hàng ghế sau cùng hôn môi. Xin lỗi em, tôi chỉ biết làm cách này để giữ em lại bên mình, sợ rằng tương lai em kì vọng vĩnh viễn cũng không có được, dưới ánh mặt trời rực rỡ tôi sẽ không thể nắm tay em bước đi. Mặc dù cái nhìn đã thoáng hơn nhưng xã hội này vẫn cổ hủ như cũ, tôi sợ chúng tôi sẽ không chống đỡ nổi những định kiến tai ác, mặc dù chúng tôi ở bên nhau là vì tình yêu, nhưng tình yêu trong xã hội này có nghĩa lí gì chăng? Đối với nhiều người mà nói, yêu, chỉ là làm cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt mà thôi, khi có tuổi sẽ tìm một người để chung sống. Đồng tính luyến ái có lẽ chỉ là trò cười của bọn họ trong những cuộc nhậu, những gì chúng tôi coi là cả sinh mệnh đó, đối với bọn họ chẳng đáng một xu. Bởi vậy, xin để chúng tôi cứ thế mà yêu nhau, không cần được đưa ra ánh sáng, chỉ cần, đừng để tôi mất trở lạnh, tôi cũng bắt đầu công việc ủ chăn cho em, chỉ là sau đó không về giường của mình nữa, trước đây cảm thấy giường hơi nhỏ, giờ chỉ mong nó nhỏ thêm một chút. Mỗi tối ôm em đi vào giấc ngủ, sáng vừa mở mắt ra cũng nhìn thấy em đầu tiên, đó là điều khiến tôi thấy hạnh thoảng cũng có khi em thức dậy trước tôi, lúc tôi vừa mở mắt sẽ thấy đôi mắt em đang nhìn mình, "Facing the morning eye to eye", thực sự rất ngọt ngào, tôi lại nhớ đến câu nói đó. Chỉ là, kì nghỉ đông rất nhanh cũng tới, chúng tôi đều buồn rầu không thôi, nhưng không có cách nào khác, chuyện gì tới rồi cũng phải tôi tại nhà vệ sinh của trạm xe lửa gắt gao ôm lấy nhau, cố sức cảm nhận hơi ấm đối phương, ai cũng luyến tiếc không cùng, em nặng nề hôn lên trán tôi, nhẹ giọng nói "Gọi điện thoại cho em." sau đó kéo hành lí đi không ngoảnh lại. Nhìn em đi thật lâu, tôi vội vàng nắm chặt tấm vé trong tay, chạy về hướng chuyến xe của đã mua một phiếu gọi điện đường dài, mỗi ngày đều chạy sang khu bên cạnh để gọi điện cho em, thường nói vài giờ liền. Mỗi lần đều rét run quay về nhà, còn phải nghĩ lí do nói dối mẹ, thật sự là mệt vô cùng."Anh gọi suốt như thế, cuối tháng nhìn hóa đơn thể nào mẹ cũng làm thịt anh, lần sau để em gọi.""Không sao không sao, anh là ở bên ngoài gọi điện cho em, ở nhà mà ngày nào cũng gọi điện cho em mẹ không nghi mới lạ. Gia đình em không nghi gì sao?""Bọn họ đâu quản em, em ở lầu trên còn bọn họ lầu dưới. Hơn nữa bọn họ về quê người kia đã hai ngày rồi."Tôi đương nhiên biết "người kia" là ai, nhưng vẫn là bị giật mình. Năm ấy là năm cuối của thế kỉ 20, khắp thế giới vô cùng náo nhiệt, phấn khích đón chờ thế kỉ mới, em thế nhưng lại cô độc trong căn nhà hỏi "Sao em không đi cùng? Bọn họ không đưa em đi sao?""Em trước kia từng tới một lần rồi, người nhà bên đó có vẻ không thích, một mình vẫn tốt hơn."Giọng nói em vang lên không chút cảm xúc lại cũng đúng, tính cách em như vậy, đến nhà những người kia sẽ không biết a dua nịnh hót, cũng không lấy lòng ai, em ít nói như vậy, có lẽ bọn họ cũng không vui vẻ gì. Em thật là một đứa nhỏ quá ngốc, nhưng vẫn khiến người khác thương. Chỉ là, tôi không đành lòng khi biết em một mình đơn độc trong khi xung quanh là sự huyên náo, vồn vã như thế. Tôi quyết định thương lượng với tôi thật sự là mến em nhiều, nghe tôi kể về hoàn cảnh gia đình em, mẹ lại càng thương em hơn. Cùng trò chuyện một lúc lâu, mẹ hỏi "Sao không bảo Tôn Dập đến nhà mình mà con phải đến nhà thằng bé?"Tôi nói "Thân thể cậu ấy không tốt, ba cậu ấy không cho đi lại nhiều, kì nghỉ hè vừa rồi cũng mới mổ lại."Cuối cùng mẹ cũng đồng ý để ngày mùng ba tôi qua bên ấy. Kì thực để em sang đây cũng không khó khăn gì, ba em ngoài cho em tiền cũng chẳng đoái hoài gì đến em, nhưng là, tôi không muốn để em một mình kéo hành lí ngồi trên xe lửa đón giao thừa. Thoạt nhìn giống như cần nơi nương tựa, rất đáng thương. Hơn nữa cũng là vì muốn cho em bất ngờ, lại cũng muốn nhìn nơi em đã sống bao nhiêu năm qua như thế nào. Trong lòng thấp thỏm thế rồi năm mới cũng đến, như lệ cũ, mùng một sẽ đi thăm ông bà nội, mùng hai là ông bà ngoại, mùng ba ăn tiệc ở nhà cậu...Sau khi ăn ở nhà cậu xong, tôi liền vội vã xách theo hành lí bước lên chuyến xe lửa, tới gặp người tôi về địa chỉ nhà em, có một sự việc nhỏ liên quan đến nó. Mấy ngày liền tôi đau đầu vô cùng, không biết làm thế nào lấy được địa chỉ nhà em. Mở miệng hỏi, em nhất định sẽ đoán được ý định này, thật may ngày đó, em gửi đến cho tôi một phong thư. Phải nói, thông minh đúng chỗ rất có ích. Nhìn dòng chữ nắn nót trên lá thư, tôi mừng rỡ đến phát điên, lăn lộn trên giường mà cười. Mở phong thư ra là một tấm thiệp rất đơn giản với lời chúc như thế này "Hạo Nhiên, thế kỉ này may mắn nhất là gặp được anh. Sang thế kỉ sau, chúng ta vẫn sẽ cùng một chỗ. Dập." Lúc đó cầm tấm thiệp trên tay mà tôi thấy ngọt ngào không thôi, đứa ngốc, nhất định sẽ cùng một chỗ, vĩnh viễn cùng một hiện giờ xem ra, tình yêu của chúng tôi lúc ấy chẳng mang chút khiếm khuyết, nhưng "vĩnh viễn cùng một chỗ" hiển nhiên từ đầu tới cuối cũng là tôi tự huyễn hoặc mình mà thôi. Chuyến đi dài cũng không khiến tôi cảm thấy mệt mỏi, trên đường đi cứ nghĩ mãi đến việc em trông sẽ thế nào khi nhìn thấy tôi, em có vui đến mức chạy ngay lại mà ôm tôi không? Bất qúa, nhà em cũng không khó tìm, xuống xe lửa đi thêm không lâu là là một khu căn hộ cao cấp, xung quanh rất đẹp, khắp nơi đều được bao phủ trong lớp tuyết trắng. Mặc kệ phong cảnh xung quanh, rất dễ dàng tìm thấy nhà em, ấn chuông cửa...Hình như đi vắng cả, không có ai ra mở cửa. Nghĩ lại mới thấy trước đó nên báo cho em biết, nhỡ như em không có ở nhà. Nhưng hiện tại đã muộn rồi, không lẽ tôi đi ngủ trọ một đêm, sáng hôm sau đi xe lửa trở về nhà? Tôi đây cũng giỏi hành hạ mình quá. Huống hồ sau khi về không biết phải ăn nói thế nào với mẹ. Lúc trước tôi có bảo "Tôn Dập khóc lóc đòi con sang với cậu ấy", hiện tại phải giải thích làm sao. Tôi thở dài thườn thượt ngồi trên túi hành lí, chẳng biết phải làm sao, phương Bắc lạnh đến nỗi thân nhiệt tôi như thế cũng không là gì, đang định đứng dậy bỏ đi lại nghe thấy tiếng bước chân tới gần mình...Tiếng bước chân ấy quen thuộc quá, là Tôn Dập. Trong bóng tối liều mạng chạy trốn, đầu óc hỗn loạn từng mảng, không biết như thế nào đã về đến cổng kí túc xá, tôi dừng lại thở hồng hộc,mới nhận ra khi đó mình chạy có bao nhiêu vội vã. Chỉ là, dù có chạy nhanh đến đâu, tôi biết mình không thể thoát khỏi nữa. Thoáng bình tĩnh lại một chút, cũng sắp đến giờ cấm cổng, em vẫn chưa trở về. Em không phải đã gục luôn ở bar rồi chứ? Nhớ lại cái cách mà em uống rượu… Không do dự, tôi quay lại quán bar đó, quả nhiên, em nằm gục hẳn xuống quầy rượu, đầu gối lên tay. Tôi bước tới nắm lấy cánh tay em, gọi “Tôn Dập, tỉnh lại đi, cần phải trở về rồi.”Cả người em mềm nhũn, bị tôi lay lay như thế mới ậm ừ lên tiếng, sau đó lại như cũ bất động. Không biết làm sao, tôi lại choàng lấy vai em, nhẹ nhàng nói. “Tôn Dập, Tôn Dập, tỉnh đi.”Em mở ra mí mắt đã nặng trịch, híp mắt nhìn tôi một lúc, lại nở một nụ cười.Hạo Nhiên à…”Tôi nói “Đi nhanh thôi, kí túc xá sẽ đóng cổng đó.” Em vẫn như thế cười thật quyến rũ, lại vùi đầu vào cánh tay. “Một lát thôi, để tôi ngủ một lát…”Em đã nói như thế, tôi dĩ nhiên không thể tiếp tục mà làm phiền em, đứng dậy đi thanh toán thanh toán khiến tôi giật mình, em uống thật sự nhiều, tiền tôi mang trên người cũng không đủ trả. Không thể làm gì khác ngoài lục tìm trên người em, cùng với số tiền của tôi cũng thanh toán xong, cuối cùng chỉ còn lại vài đồng trong ví. Lúc cõng em trở về cũng đã là nửa đêm, không thể vào kí túc xá được. Gần đó có một đôi nam nữ đang ôm nhau bước vào quán trọ cách đó không xa, tôi do dự, nhưng rồi lại nghĩ ra không còn đủ tiền, lại thở dài cõng em đi tiếp. Cũng may em tuy rằng cao nhưng cũng không nặng. Còn nhớ trong lần kiểm tra sức khỏe trong khóa huấn luyện, em đứng ngay phía trước tôi, tôi khi ấy nhìn theo kim đồng hồ trên cái cân, nó lắc lắc vài cái cuối cùng dừng tại vạch 65. Em hiện tại mới phẫu thuật xong, có lẽ còn nhẹ hơn đường lớn đèn bật sáng trưng, vườn trường cũng thật yên tĩnh. Bên đường là một hàng cây thật lớn, đang là đầu mùa thu cho nên lá cây có màu sắc rất đẹp, cành lá còn xum xuê, rậm rạp tỏa ra xung quanh. Tất cả đều rất yên ả và vắng lặng, như thể đã chìm sâu vào giấc ngủ Dập cũng như thế, em vùi vào cổ tôi, hơi thở đều đặn. Cả hai tay tôi nâng lấy chân em, đôi chân mảnh khảnh đó, yếu gầy đó, cơ thể cũng rất mềm mại. Chỉ cách một lớp áo cho nên tôi nghe thật rõ tiếng tim đập trong ngực em. Mặc dù không đập mạnh, lại cũng không trầm ổn, còn có phần hơi nhanh, nhưng đột nhiên tôi lại cảm thấy thật an sáng vàng nhạt của đèn cao áp hắt xuống làm sáng hẳn con đường, một làn gió lạnh khẽ cuốn qua khiến cho mái tóc em bay bay, chạm vào cằm tôi. Tôi thích em, giờ này phút này em lại đang nằm trên lưng tôi như vậy, vô luận tôi bước tới đâu cũng là có em chung bước, điều đó thật tốt biết bao. Cứ đi mãi cuối cùng cũng tới cổng kí túc xá, bên trong một mảng tối đen, đứng đó một lúc, tôi lại tiếp tục cõng em bước đi. Buông em ra, thực sự là hối tiếc. Dù sao cũng đã chậm rồi, có thêm chút nữa cũng không sao, chỉ cần tôi có thể ở bên em lâu hơn một chút…Cách đó không xa là một hồ nước nhỏ, tôi cõng em tới đó. Đi hết một vòng quanh hồ rồi lại một vòng nữa. Cố gắng ngẩng đầu để ngắm bầu trời trong đêm, những ngôi sao thật cao, và xa. Thế rồi, tôi khóc. Phát hiện trên mặt một mảng ướt đãm tôi đã rất kinh ngạc, trước kia dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng chưa từng khóc. Rồi lại phát hiện ra, hóa ra tôi đã thương em nhiều đến thế này, lần đầu tiên vì một người mà nóng ruột nóng gan, hồn cũng lạc mất. Nhưng mà chúng tôi không có khả năng yêu nhau. Nghĩ như vậy, nước mắt lại không kiềm chế nổi mà rơi xuống. Em vẫn đang say ngủ, nghe tiếng hô hấp đều đều của em, cảm nhận được mùi hương của em thoang thoảng trong không khí…Hạnh phúc, có lẽ chỉ là như vậy đi…Nước mắt tuôn nhưng miệng lại cười, cười thật hạnh phúc. Tôi chẳng hề thấy mệt mỏi, lại đưa em trên lưng đi về phía trước. Không muốn dừng lại, nhưng trời cũng hừng sáng, tôi đành phải đưa em trở về. Ngày đó cõng em trên lưng trở lại kí túc xá, cảm giác trong lòng đau nhức ra sao, có lẽ cả đời tôi cũng không quên không may ngày hôm đó là phiên trực của người bảo vệ cực kì khó tính, vừa tờ mờ sáng đã ra đứng ở cổng. Người này phát hiện ra mùi rượu trên người em liền nhíu mày, trời sáng hẳn liền đi báo cáo, thế là bị xử phạt cảnh kì thực không làm sao cả, nhưng Tôn Dập lại liên tục nói xin lỗi, còn mời tôi ăn. Những lời em nói lúc say ấy có lẽ sau khi tỉnh cũng đã quên, tôi cũng tận lực mà đối em như chưa hề có gì xảy ra. Làm như thế cũng chỉ vì những ngày sống chung sau này sẽ không có cảm giác kiểu như xấu hổ, ngượng ngùng. Tuy rằng ngày đó cõi lòng đầy đau xót cõng em trên lưng quay lại, cũng đã quyết tâm sẽ buông bỏ đoạn tình cảm này, để nó tự sinh tự diệt. Nhưng trong lòng vẫn thật khó chịu, dù sao những lời kia cũng là tự em nói ra, tôi dù muốn buông bỏ, cũng không biết em thế tuần đó khi mà em vẫn đang chịu phạt, nhà trường có tổ chức dã ngoại, bởi vì hoạt động chính là leo núi cho nên em không tham gia, tôi đương nhiên cũng ở lại với em. Em vốn vẫn nghĩ tôi là do em làm liên lụy, cảm thấy rất áy náy. Tiếp đó tôi lại vì em mà không tham gia buổi dã ngoại kia, em lại càng áy náy hơn nữa. Lúc ăn cơm xong chúng tôi nhãn nhã ở kí túc đọc sách, nói vài chuyện linh tinh. Mấy ngày nắng cuối cùng nhiệt độ tăng hẳn hơn trước, em mang tới rất nhiều hoa quả đông lạnh, bảo tôi “Hạo Nhiên, ăn đi.”Tôi dở khóc dở cười”Mấy thứ con nít này cậu một mình ăn đi, anh trai đây cũng sẽ không tranh với cậu.”Em xoay người nhìn tôi mà giận dỗi. “Đây là thứ tôi thích nhất. Người khác tôi cũng không cho.”Tôi lắc đầu cười cười, đứng dậy tiện tay cầm lên cái quạt trên bàn lại hỏi”Hạo Nhiên, cậu nóng sao? Tôi đi mua kem cho cậu nhé.”Tôi chưa kịp nói gì em đã đi ra khỏi cửa, mỉm cười, tôi quay lại tiếp tục đọc sách, vô tình nhìn thấy trong đống sách của em một cuốn sổ biết đó là nhật kí của em. Em có thói quen viết nhật kí, nhưng không phải mỗi ngày đều viết, đại khái một tháng sẽ viết đôi ba lần. Chỉ là một cuốn sổ thông thường, cũng không có khóa, cứ nằm yên như vậy. Do dự một chút, em mua kem sẽ phải đi xa phía tiệm bên ngoài căn-tin, chỉ nhìn qua vài dòng gần đây khẳng định không bị bắt gặp. Chỉ là xem trộm nhật kí cũng không đạo đức cho lắm…Cuối cùng thì tôi vẫn cầm cuốn sổ trên tay, xung quanh chẳng có ai nhưng hành động vẫn thật lén lút, rất buồn cười. Cuốn sổ không mới, đã viết hơn phân nửa, mặc dù nét chữ rất thân thuộc, tôi vẫn nhịn không được cảm thán, chữ cũng đẹp hệt như người vậy! Mặc dù định giở tới những trang cuối, nhưng vừa lật được vài trang liền dừng lại…“Ngày hôm nay ánh mặt trời thật rực rỡ, hiện tại những tia nắng ngoài kia cũng hắt cả vào trong phòng, mà tôi cũng khôi phục rất nhanh, bây giờ cũng ngồi đây viết nhật kí. Ngày hôm trước, ông cụ nằm giường bên cạnh đã qua đời. Ban đêm một trận ồn ào, đến sáng tỉnh lại thì giường bên đã không còn người. Y tá đã sớm thay chăn đệm, tất cả một màu trắng toát khiến tôi nghĩ tới mấy ngày trước, và cả ngày hôm qua, ông cụ ấy còn nói chuyện, cười đùa với mình. Hôm qua còn đó, nay đã không thể gặp nữa rồi. Cuối cùng cũng chỉ còn một mình, một ngày nào đó tôi cũng sẽ ra đi như thế, lặng lẽ, nhanh chóng. Tôi không thấy đau, bởi vì chết đi rồi, nghĩa là được giải thoát…sẽ không còn đau đớn nữa, cũng không phải phẫu thuật nữa. Thế giới này tôi chẳng còn gì lưu luyến, ba cũng đã có gia đình mới, một vợ một con hạnh phúc vô cùng. Tôi có lẽ là dư thừa, huống chi ông ấy cũng không yêu mến gì tôi, ít nhất thế giới bên kia còn có mẹ, mẹ đối xử với tôi thật tốt, còn gọt hoa quả cho tôi ăn…”Hít sâu một hơi, lại lật sang trang khác. Viết gần nhất là hai ngày trước đây. “Tôi đã nói những lời không nên nói, mặc dù là mượn rượu để nói ra nhưng vẫn dọa Hạo Nhiên bỏ chạy. Thật tốt, cậu ấy nhất định nghĩ tôi say nên mới vậy, một mực để trong lòng, bị trách phạt cũng không trách tôi. Tôi thật sự ngu ngốc, lại không phân biệt được tình yêu và tình bạn. Nhưng là Hạo Nhiên đối với tôi rất tốt, chưa từng có ai đối tôi tốt như cậu ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không cô đơn trong cuộc đời này. Ngày đó phổi bị vỡ, lúc đi cấp cứu tôi thực sự sợ, cứ nghĩ đã thành thói quen, thế nhưng…Lúc ấy đã nghĩ đến Hạo Nhiên, nghĩ nếu như chết sẽ không thể thấy cậu ấy. Lại nghĩ nếu không gặp tôi, cậu ấy có đau lòng hay không? Có lẽ. Nếu cậu ấy là một cô gái thì thật tốt, tôi sẽ nắm tay cậu ấy mà đi trên đường. Gần đây lại càng muốn như vậy, rất muốn nắm tay cậu ấy. Cậu ấy không biết vì sao tôi thích ăn hoa quả lạnh, đều cười tôi bảo giống một đứa nhỏ. Nhưng tôi cũng chưa từng nói, hạnh phúc có lẽ cũng như khi ăn hoa quả lạnh, trong miệng lan tỏa những hương vị tươi mát. Nhưng hạnh phúc thì không thể mua, vì vậy tôi ăn thật nhiều hoa quả lạnh, mong muốn được cảm nhận hạnh phúc gần hơn…”Phía sau em viết gì tôi cũng không nhìn thấy nữa, nước mắt ứ thành vòng trong mắt, rơi xuống trang giấy của ngày đều ngủ ở giường phía trên tôi, mỗi ngày đi bên tôi, em vẫn thấy cô đơn sao? Lại dùng đến hoa quả ướp lạnh để kiếm tìm hạnh thực sự cô đơn đến thế ư? Nằm viện chỉ có một cụ già làm bạn. Còn không biết lúc nào thì sinh mệnh chấm dứt?Tôi quả thật ngu ngốc, vẫn tin em chỉ bị bệnh thông thường, em nói “Đã thành quen rồi.”Em sống ra sao tôi vì sao hoàn toàn không biết gì hết? Khi em cố gắng nói vài lời thật tâm, thế nhưng tôi không chịu nghe lại quay đầu bỏ chạy…Không, không thể tiếp tục như vậy, tôi phải khiến em hạnh phúc! Không quan trọng em là nam hay nữa, chỉ cần tôi thương em, mà em cũng yêu tôi, là quá đủ người con trai lại nói muốn đem lại hạnh phúc cho một người con trai khác, nghe có vẻ nực cười, nhưng tôi là thật tâm, là thực mắt cay xè, tôi đứng dậy toan đến phòng vệ sinh rửa mặt. Còn chưa kịp đi thì em đã về, trong miệng ngậm một que kem.“Hạo Nhiên, kem Diêm Thủy đó.”Nhìn thấy tôi em lại sửng sốt một chút, nuốt xuống miếng kem trong miệng, ngơ ngác hỏi”…Cậu làm sao vậy? Không làm sao chứ?”Tôi chẳng biết phải mở lời thế nào, nghĩ muốn nói với em thật nhiều, vẫn là nghẹn đắng cổ họng. Hôm nay mọi khúc mắc đã được lí giải, không biết nên nói gì. Lệ trong mắt cố gắng để không rơi xuống, bóng hình em trong mắt tôi lại nhòa đi đôi chút. Nghĩ thế, rất sợ em tan biến, liều lĩnh tiến tới hôn em. Chạm vào đôi môi em rồi, đích xác đã chạm tới không hề phòng bị, bị tôi hôn liền lùi hai bước, lưng chạm vào cửa. Có lẽ bởi dùng nhiều lực, miệng chúng tôi bị va mạnh vào nhau, đôi môi cảm thấy đau nhức, hồi lâu vẫn thấy tê rần. Đó là lần đầu tiên tôi hôn người khác, nói cách khác chính là nụ hôn đầu, chẳng có kinh nghiệm, môi chạm môi vẫn không nhúc nhích, cũng không biết tiếp theo phải làm gì. Tôn Dập sợ đến mức làm rơi kem xuống nền, trừng mắt lớn nhìn tôi. Qua một lúc lâu, em chủ động ôm tôi, vòng tay ra sau gáy tôi. Đôi môi em lành lạnh, khoang miệng là hương vị của kem Diêm Thủy, có lẽ đúng là tôi dùng nhiều sức thật, cho nên trong miệng em còn có vị môi khiến cho tôi mất đi ý thức, chuyện gì cũng không còn rõ ràng, lí trí càng không còn sót lại chút nào. Cơn kích động qua đi, chỉ còn cảm nhận được hương vị của que kem khi trước… Đây là nụ hôn đầu tiên của tôi, trong quãng đời dài dằng dặc đến bi thương này, đó là khoảnh khắc đáng trân quý nhất. Mười năm trước, khoảng thời gian cuối năm 1998, tôi thi vào đại học A, trong một phòng kí túc cũ kĩ, lần đầu tiên tôi gặp em, Tôn là một khuôn mặt đẹp nhất tôi từng thấy, mười năm trôi qua, hiện tại vẫn nhớ rõ khuôn mặt em. Nhắm mắt lại tôi cũng có thể dùng ngón tay vẽ nên những đường nét trên gương mặt ấy. Vầng trán đầy đặn, lông mi cong dài, làm nổi bật ánh nhìn thâm thúy. Mũi, tôi chỉ từng thấy chiếc mũi như vậy qua những bức tượng điêu khắc, tựa như thấy được sống mũi thẳng dài bên trong. Khuôn mặt em có vẻ gầy, đôi môi có độ dày hoàn hảo, lại kiều diễm, đuôi lông mày hơi cong tạo một đường nét hoàn đó, tôi cùng ba mẹ xách theo túi lớn, nhỏ các loại chen vào phòng kí túc xá có bốn giường ngủ, tám chiếc bàn học và tám tủ quần áo… Không gian cũng không lớn, khẳng định cũng không thoải mái lắm. Bởi vì thời gian báo danh chỉ có hai ngày cho nên ba mẹ ngay ngày đầu tiên đã vội vàng đưa tôi đi. Khi bước vào căn phòng đó, bên trong cũng chỉ có duy nhất một người, chính là em. Em khi đó đang ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía cửa mà chỉnh sửa gì đó, xem chừng cũng là giống tôi, vừa mới tới nơi này. Vì thế mà giường cũng chưa dọn qua, bên trên đặt túi hành lí nhỏ, nghe thấy âm thanh của chúng tôi cũng không quay lại nhìn…Đắn đo một hồi, cuối cùng tôi chọn chiếc giường phía dưới cái em chọn, hai đầu kê sát góc tường, phía bên còn có ô cửa sổ. Từ trước tới giờ tôi ngủ đều là thoải mái mà lăn lộn trên giường, tuy rằng nằm giường phía trên cũng không có khả năng sẽ bị ngã xuống, nhưng là thanh chắn nho nhỏ phía ngoài không khiến cho tôi cảm thấy an toàn chút nào. Tôi ném chăn đệm lên chiếc giường trống trơn, hướng về phía em, lên tiếng “Xin chào!”.Thế nhưng em không ngoảnh lại nhìn, thậm chí động tác trên tay cũng không ngừng lại một chút. Tôi thấy có chút xấu hổ, quay đi, lại thấy ba mẹ cũng đứng một chỗ nhìn nhau…Lúc này em đột nhiên xoay người đứng dậy, thấy chúng tôi ba người nhìn em, có lẽ giật mình, sửng sốt vài giây. Sau đó em tháo tai nghe ra, khóe miệng hơi cười, chào hỏi chúng tôi. Tôi vì thế mà ngây người, chắc ba mẹ cũng vậy, đoán chừng một lúc lâu mới khôi phục tinh thần, một lần nữa cùng em chào hỏi, trong lòng thầm khen ngợi em thật cùng ba mẹ dọn dẹp đến nửa ngày rốt cuộc cũng xong xuôi mọi cùng, mẹ giúp tôi trải lại chăn đệm trên giường, vừa làm vừa trách, con nhìn Tô Dập mà xem, tự mình sắp xếp, lại có thể làm tốt như vậy, lớn lên cũng thật dễ coi… Đáng tiếc em đang ngồi trên giường đeo tai nghe và đọc sách, cho nên không hề hay biết những lời khen từ tận đáy lòng mẹ mẹ dự định ăn cơm trưa xong sẽ đi xe lửa về nhà, lúc chuẩn bị ra ngoài tôi có do dự không biết có nên mời em đi chung không vì em chỉ có một mình, đang muốn hỏi ba, ba lại lên tiếng trước, ông bảo tôi không mời em đi cùng thì còn gọi gì là bạn học nữa, để em một thân một mình ở lại kí túc xá cũng thật thương. Mẹ đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành, tôi liền vui vẻ chạy đến chỗ em. Ngày đó tôi đã cao 1m85, sau này cũng chẳng cao thêm được chút nào, giường của em cao đến khoảng ngực tôi, tôi đứng đó khều nhẹ. Lúc ấy em mới ngẩng mặt lên, đôi mắt dời khỏi trang sách đang đọc, sau đó tháo tai nghe ra.“Tôn Dập, đi ăn cơm cùng nhà tôi đi.” Tôi cúi nhìn đồng hồ, lại nói đã mười hai giờ trưa rồi sao, sau đó lại ngẩng đầu, khách khí nhìn tôi nở một nụ cười. “Không sao, gia đình cậu cứ đi ăn đi, lát nữa tôi tới căn-tin là được rồi.”Mẹ tôi lại cười rất nhu hòa, tiến lại gần nói giúp tôi một chút.“Không phiền đâu, chúng ta sau khi dùng bữa là trở về nhà rồi, các con cũng nên làm quen với nhau, sau này còn phải giúp đỡ nhau nhiều, đi một chút đi…”Nghe thấy lời mẹ tôi nói vậy, Tôn Dập bò xuống khỏi giường, có chút dè dặt mà theo chúng tôi ra ngoài. Bên ngoài vô cùng ồn ào, toàn bộ đều là sinh viên mang theo thật nhiều hành lí tới báo danh và sắp xếp chỗ ăn ngủ. Mặc dù đông đúc chật chội như vậy, chúng tôi vẫn thu hút thật nhiều ánh nhìn, đặc biệt là em, lúc này đang đứng cạnh tôi. Tôi khi đó mới để ý, em còn cao hơn tôi nữa. Mẹ tôi nhìn em và hỏi”Tôn Dập, con cao bao nhiêu vậy?”“Một mét tám tám.” Em nhìn mẹ tôi, lễ phép trả hỏi xong lại đi qua bên kia cùng ba trò chuyện, tôi cảm thấy em sau đó cũng thu hồi nét cười, ánh mắt có chút lơ đãng. Lúc em không cười trông thực sự lạnh lùng, như là tạo ra một vỏ bọc chống đối với bên ngoài, không cho bất kì ai có cơ hội đến bữa xong, tôi cũng được một chút thông tin của Tôn Dập, em là người phương Bắc, sinh cùng năm với tôi… Dừng lại tại cổng, tôi và em tiễn ba mẹ tôi về, đột nhiên có cảm giác như thể chúng tôi đang nương tựa lẫn nhau vậy. Cảm thấy mình đang bị nhìn, quay đầu lại, trông thấy em đang nhìn tôi mà cười. Giữa buổi trưa tháng Chín, ánh nắng tỏa rực khắp nơi, tại nơi chan hòa ánh nắng và bắt gặp nụ cười của em, tôi chợt ngây ngẩn cả người. Buổi chiều hôm đó ở trong kí túc xá cùng nói chuyện, cùng nghe bản nhạc em hay nghe, em nói rằng chiếc máy nghe nhạc ấy là món quà ba mẹ tặng khi em thi đỗ đại nói “Phần thưởng của tôi là cùng bạn bè đi du lịch một chuyến. Cậu đã từng hay chưa?”Em cười, lắc đầu. Phòng chúng tôi sau đó còn có một bạn học nữa, nhưng là sắp xếp xong ba mẹ liền đưa ra ngoài chơi, buổi tối có lẽ ngủ tại khách sạn, cho nên tối đó chỉ có hai đứa tôi trong căn phòng nhỏ ở kí túc khi ăn cơm tối dưới căn-tin, chúng tôi chuẩn bị quần áo sau đó đi tìm phòng tắm của trường. Lúc đi tìm còn dừng lại hỏi mấy người, liền bị họ mắt to mắt nhỏ nhìn chúng tôi một lượt. Đến lúc tưởng chừng chân đi sắp gãy cả rồi, chúng tôi tìm được phòng vào bên trong, chúng tôi liền bị dọa cho giật mình. Ở đây chật ních những người, chẳng khác nào một cái nồi hầm thịt cỡ lớn. Sát dãy tường là mọi người đang tắm bằng vòi sen, đầu tóc rối tung. Càng ngày lại càng đông người hơn nữa, xếp thành hàng dài…Nhìn quanh một chút, cả hai quyết định nhảy vào trong bồn tắm, mặc kệ, cứ lo thân trước đã. Không gian trong bồn tắm không lớn, vì thế chúng tôi phải ngồi gần với nhau. Lúc này tôi mới phát hiện trên người em có rất nhiều sẹo, sẹo ở khắp nơi, như thể toàn thân em được chắp vá bởi những vết sẹo như thế. Những vết sẹo đều khá mờ, nhưng là rất dài, nhất là vết sẹo trên lưng, tôi có cảm tưởng nó còn xuyên qua cả cột sống. Hơn nữa, tôi cũng chưa từng để ý rằng em lại gầy như vậy, rất gầy, chỉ có da bọc xương mà thôi, xương sườn cũng không nhìn đã rất kinh ngạc mà kêu lên “Trời ơi! Cậu…cậu thế nào…thế nào lại…” Tôi thực sự không biết nói gì, sợ làm tổn thương cậu dường như em cũng không quan tâm điều đó, hời hợt đáp. “À, là vết mổ.”Em bị bệnh gì mà phải phẫu thuật nhiều như thế, người khỏe mạnh có khi cũng đau mà chết, tôi âm thầm xót vừa quan tâm, vừa hiếu kì mà mở miệng. “Cậu có nhiều vết mổ như vậy không? Thế bệnh đã khỏi hẳn chưa?”“Rồi, hiện tại cũng đã tốt. Khoảng chừng mười vết.”Trong phòng tắm ngọn đèn không sáng lắm, hơi nước lại bốc lên ngùn ngụt cho nên tôi không nhìn thấy đôi mắt của em rũ xuống. Nhưng vì sao thanh âm của em bình thản là vậy, tôi lại càng cảm thấy em nhất định đã chịu thực nhiều đau khổ? Thân thể em có lẽ không tốt, mặc dù không biết rõ em bị bệnh gì, nhưng khoảng thời gian sau đó khi phải tham gia huấn luyện quân sự, em thường một mình ở lại kí túc xá. Bởi vì vất vả tập luyện, sau hai tuần chúng tôi đều bị phơi nắng đến da đen xạm hết lại, chỉ có em là vẫn như thế. Hại tôi cứ hơi một tí là giục em đi ra ngoài, thực giống một con vịt xấu xí cố tình đàn áp một chú thiên huấn luyện cuối cùng, xảy ra chuyện. Chiều hôm đó là buổi duyệt binh, tôi cùng Lí Khiếu Hổ là người cầm cờ đi đầu, đằng sau là em và những sinh viên Lí tuy rằng rất khỏe mạnh nhưng lại thường bị huấn luyện viên phê bình, cho nên càng ra sức tập luyện, cuối cùng đến thời khắc này lại bị cảm nắng. Tôi cùng người bạn học đứng gần đầu và cả huấn luyện viên cùng đưa cậu ấy về kí túc xá, có lẽ thực sự nghiêm trọng, bác sĩ từ phòng y tế của trường tới, nói rằng tình trạng này thì cậu ấy không thể hộ cờ luyện viên đầu óc rối tinh rối mù, chỉ còn gần một giờ đồng hồ nữa là bắt đầu. Trang phục cũng đã mặc chỉnh tề trên người, bây giờ biết tìm đâu người cao như cậu ấy để thay? Huấn luyện viên tối đen cả mặt mũi, liếc mắt đến đám sinh viên đang đứng xem náo nhiệt, ánh mắt dừng lại phía Tôn Dập. Tôi vội vàng lên tiếng, “Không được không được, thân thể cậu ấy không tốt.”Thế nhưng thực sự cấp bách, huấn luyện viên trở nên tức giận vô cùng, nhìn vào em và trút tất cả lên em.“Ốm? Hay là trốn tập luyện? Có giấy nghỉ phép hay không, mau lấy ra!”Em không hề động đậy, một lát sau do dự, cúi đầu đúng mực.“Xin lỗi huấn luyện viên, em cảm thấy hơi mệt nên nghỉ, giờ đã thấy tốt hơn.” Nói xong liền ngẩng lên nhìn huấn luyện viên. Tôi thực sự đã muốn xông lên cho em một trận. Huấn luyện viên lúc này mới thở ra một hơi, quay lại bảo đám chúng tôi rằng”Các cậu mau cởi đồ của Lí Khiếu Hổ!”Chúng tôi ba chân bốn cẳng bắt đầu thay đồ cho cậu ấy, lại nghe huấn luyện viên quay sang chỗ em.“Chỉ có một giờ đồng hồ, mau theo tôi đi luyện tập. Lần duyệt binh chính thức không thể vì thế mà đi tong được, hai người đó đã chuẩn bị rất tốt. Cậu chỉ có một giờ thay cho nửa tháng của bọn họ, cố gắng luyện tập cho tôi. Nếu không tôi sẽ truy cứu việc cậu trốn tập quân sự, biết chưa?”Quân nhân quả đúng là quân nhân, mỗi câu nói đều phải rống lên thật to. Tôi đã nghe đến nửa tháng mà còn thấy hết hồn, xoay người đưa bộ đồ cho em, nhìn em không chút sợ hãi mà đáp “Đã biết.”Thanh âm của em vẫn như ngày thường lúc cùng nhau trò chuyện, không giống như bọn tôi, mỗi khi nghe huấn luyện viên rống lên là cũng cố gắng rống lại thật lớn, đến đau rát cả cổ họng. Tôi thực sự lo lắng, liền hỏi em”Được thật không? Đừng quá gắng gượng, bất đắc dĩ vẫn có thể đổi người khác mà.”Em nhìn tôi rồi cười thật to. “Không sao, trong mắt cậu tôi yếu đuối đến thế hả? Một mình tôi khiêng hành lí đi xe lửa tới đây, không phải rất khỏe hay sao?”Nghe em nghịch ngợm đáp thế, tôi thiếu chút nữa cũng bật cười. Hành lí của em cũng tính được sao, nhìn còn không đến một phần ba của tôi…Khó có khi nào thấy em khôi hài như luyện viên quả có mắt nhìn người, mặc kệ em đi đứng thế nào, nhưng khoác lên người bộ trang phục kia cũng khiến em có khí thế hơn người quần Lí Khiếu Hổ mặc vốn dĩ quá dài, may cũng không cắt bớt đi mà đem xắn lên, bây giờ em mặc lại vô cùng vừa vặn. Tay chân thon gầy, thắt lưng tại hông đeo thành hình tam giác ngược, chiếc mũ tròn che đi một phần khuôn mặt khiến người ta không thể di chuyển ánh mắt. Hơn thế, em học hỏi rất nhanh, tóm lại buổi duyệt binh đã diễn ra suôn sẻ. Nghĩ lại nửa tháng phơi nắng đến nhìn không rõ mặt người, nay em chỉ cần có một tiếng đã có thể làm được, tôi thực cảm thấy bội đó chúng tôi mặc quân trang cùng nhau chụp ảnh kỉ niệm, ảnh vẫn còn đặt tại bàn làm việc của tôi hiện tại. Mười tám tuổi, độ tuổi đẹp nhất, hai người một ngăm đen- một trắng, nhìn lại bộ dáng tươi cười khi đó, cảm thấy có chút chói khi nhớ tới lần chụp ảnh đó, tôi thường nghĩ đến một câu nói “Cuộc đời nếu như mãi như thuở đầu, thuở đầu mà chúng ta gặp gỡ, như vậy, kết thúc cũng không quá đau buồn, chí ít, sau này bi thương cũng vơi đi đôi chút.” Nhưng tôi một chút cũng không hối hận vì đã yêu em, giống như bản nhạc tôi được nghe ngày hôm đó, được yêu em là vinh hạnh lớn nhất tôi có trong đời. Chỉ là, nghĩ tới em, lại cảm thấy vừa yêu thương, vừa đau đớn mà thôi. NGƯỜI TÔI YÊU Đà RA ĐI MÃI MÃI Tác giả Yvone Thể loại Hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược luyến, kinh điển Bản gốc Đã hoàn Người dịch Kem Bản dịch Hoàn Văn án Chúng tôi đều biết trước sẽ không đi đến đâu, nhưng là hết lần này đến lần khác bỏ qua hết thảy. Thời gian trước khi em đi, cả hai nỗ lực ở bên nhau, cũng từng mong chờ, từng khổ đau, và cả yêu thương... Hôm nay bỗng nhớ tới em còn đang say ngủ, trái tim tôi vẫn như cũ tràn đầy ái tình trao em. Người tôi yêu, mong cho em nơi thiên đường thật bình yên. *** Khả năng review của tôi rất tệ, nhưng tôi sẽ cố gắng. Tôi chỉ muốn nói về nội dung,không đề cập đến văn phong. Văn phong của tác giả, tôi rất thích. Đây là một bộ truyện mà tôi lưu vào thư viện rất lâu chẳng dám mang ra đọc. Cuối cùng trong một đêm, lấy can đảm đọc, sau đó khóc cạn nước mắt, đọc chương nào là rơi nước mắt, đau lòng chương đó, cứ tưởng sáng dậy là mắt sẽ bụp luôn. Nghĩ lại, cũng muốn rơi nước mắt. Lúc đọc văn án, tôi đã đoán được cái kết. Nhưng tâm trí vẫn mong đợi, vẫn hi vọng là kết quả sẽ tốt đẹp hơn. Câu chuyện diễn ra nhẹ nhàng, rất ngọt ngào. Nó chính là lời tâm tình, lời kể lại, hay một khoảnh khác nhân vật "tôi" chính là Hạo Nhiên hồi tưởng lại mối tình đẹp đẽ của đời mình. "Mười năm trước, khoảng thời gian cuối năm 1998, tôi thi vào đại học A, trong một phòng kí túc cũ kĩ, lần đầu tiên tôi gặp em, Tôn Dập." Mở đầu truyện chính là nhẹ nhàng, và kiểu mở đầu cũng không phải là đặc biệt, nhưng khiến lòng tôi có gì đó khó nói. Cũng giống như chính bản thân đang nhớ lại một kỉ niệm rất đẹp. Khi Hạo Nhiên kể đến đoạn thấy thân thể gầy "rất gầy, chỉ có da bọc xương mà thôi, xương sườn cũng không nhìn rõ", rồi nghe Tôn Dập đáp lời Hạo Nhiên, lòng tôi lại ẩn ẩn đau. Tôn Dập, cậu lại hời hợt đến vậy! Cũng như bao người khác, khi Hạo Nhiên phát hiện mình có điều gì đó không đúng với Tôn Dập, anh đã tránh né. Thật sự đó là một tâm lí hết sức bình thường, sự sợ hãi, cái định kiến cho rằng đồng tính luyến ái không tốt lành gì, anh đã trốn tránh. Khi dũng cảm tiếp nhận nhau, yêu nhau thì lại sợ đến ánh mắt của người đời, sự kì thị, cuối cùng họ vẫn lựa chọn bên nhau. Tình yêu của Hạo Nhiên và Tôn Dập thật sự rất ngọt ngào, rất ấm áp, không có thứ gì chia cắt được họ. Duy nhất chỉ có một thứ. Tình yêu ấy không có sóng gió, rất êm đềm, lại rất bền chắc, thật sự khiến tôi rất ngưỡng mộ. Tôn Dập chính là thiên sứ mà thượng đế sủng ái nhất, đến nhân gian này gặp phải anh, thượng đến có lẽ vì Người rất nhớ thiên sứ này, cho nên cứ hết lần này đến lần khác muốn mang cậu rời khỏi anh. Nhưng may mắn, Hạo Nhiên vẫn giữ Tôn Dập lại được, sẽ không để cậu bị cướp về.

người yêu tôi đã ra đi mãi mãi