Đánh giá: 7.7/10 từ 142 lượt. Edit: Phùng Điệp. Thể loại: Đam mỹ tiểu tuyết, hiện đại, xuyên (từ thế kỷ 21 đến tương lai), trọng sinh, sinh tử, tra công hoàn lương, có ngược (cả công và thụ), 1×1, HE. Hắn dốc hết toàn tâm toàn ý để yêu thương anh, nhưng đến phút 5. Đấu ác - Thương Cẩm Duy. Thể loại: Hiện đại, đại thúc, sủng. Nam 9 ngoại tình. Nữ chính bị con ranh nữ phụ giật bồ (thật ra thì thằng bồ hám của chạy theo con này). Chị tức giận đùng đùng, bắt gặp phải bố của nữ phụ, liền muốn quyến rũ ông ấy cho bỏ ghét Về sau những lần làm tình của tôi và em càng lúc càng nhiều. Tôi còn tham lam đến mức ra lệnh cho em phải làm mỗi ngày. Thực ra tôi đâu dám thừa nhận do tôi thèm muốn em đến mức này? Lúc nào tôi cũng đổ thừa cho lý do muốn sinh con nhưng là tôi muốn em nhiều hơn. Truyện Minh uyen chuong 11 với tổng số 28609 truyện liên quan. tâm trí lẫn tình yêu của cậu một cách triệt để sau lại hung hăng đẩy cậu ra. lợm, nước lửa bất xâm. Cậu đã chân chính đánh mất năng lực yêu Note: đây không phải là truyện của mình, mình chỉ là Đời đầy 'drama' của nữ hoàng nước mắt Lưu Tuyết Hoa: Cắt bỏ tử cung vì chồng cũ ngoại tình, đau đớn cả đời vì chồng mới tử vong Nhìn lại cuộc đời nhiều cay đắng của Lưu Tuyết Hoa, người hâm mộ xứ Trung xót xa và tiếc nuối không nguôi về người con gái tài Chồng tôi ngoại tình với vợ cũ. Cứ hai ngày một lần, tôi phát hiện chồng ngoại tình với vợ cũ của anh. Vừa rồi, anh còn về nhà đánh tôi khi bị tôi bắt tại trận. Tôi năm nay 34 tuổi, đang có một cửa hàng kinh doanh riêng. Chồng hơn tôi 10 tuổi. Trước khi đến với nhau z1wf. Hắc Tư Dạ vẫn thâm trầm như vậy. Dù có bất cứ chuyện gì anh cũng không biểu hiện ra bên ngoài. Đó cũng chính là thứ mà Cố Phàm ghét cay ghét đắng cả mọi việc đều được Hắc Tư Dạ tính toán rất kĩ. Thì ra ngoài mặt đồng ý với Khuynh Song, nhưng bên trong lại chính là cái bẫy đợi Cố Phàm lọt lưới tóm gọn. Giết được kẻ đứng đầu thì thuộc hạ giống như mất chỉ huy Phàm rút súng ra, ngay tức khắc định hướng Hắc Tư Dạ bắn tới. Đúng lúc này, anh ôm cô xoay người. Viên đạn sượt qua vai của Lưu Quang Nhất! Bảo vệ cô ấy!Nói rồi Hắc Tư Dạ lao nhanh tới, rút súng ra hướng Cố Phàm mà bắn. Khi hai người đàn ông động thủ, tất cả thuộc hạ phía sau cũng dần chuyển mục tiêu. Cuộc hỗn chiến đột nhiên xảy ra trước mắt cô. Tuyết Nhàn cảm thấy rất đột ngột. Đúng lúc này, một tên áo đen đánh về phía của cô. Tuyết Nhàn nhanh chóng di chuyển né tránh. Lưu Quang Nhất cầm khẩu súng bắn trúng giữa ngực tên Tuyết Nhàn, cô mau rời khỏi đây trước đi. Phong Vân sẽ đợi cô ở trước cổng. Tránh xa biệt thự này ra trước khi bom nổ... tôi và Hắc Gia sẽ ra sau...Tuyết Nhàn do dự đưa mắt nhìn Hắc Tư Dạ. Anh đang một mình đối mặt với Cố Phàm. Cô muốn chạy tới giúp anh nhưng ngay lập tức anh quay mặt lại lườm Đi tìm Phong Vân. Em ở đây chỉ làm vướng chân tay thôi!Dù không muốn nhưng cô vẫn phải nghe lời anh. Tuyết Nhàn quay người bỏ chạy ra hướng Lưu Quang Nhất chỉ cho cô. Quả nhiên chạy được một đoạn. Cô thấy Phong Vân và đám thuộc hạ. Họ đang bắt giữ người của Khuynh Gia Phong Vân! Mau đến hỗ trợ Hắc Tư Dạ đi... anh ấy...Cô thở hổn hển nói không ra hơi. Tim cô chợt lên cơn đau buốt. Tuyết Nhàn cố gắng lắm mới có thể nói Phong Vân biết. Thoáng cái, gương mặt của Phong Vân sa sầm lại. Anh ta dặn cô đi về hướng xe kia trước. Rồi cho người quay lại hỗ trợ Hắc cái, cô nghe như có tiếng động. Tuyết Nhàn quay người lại. Cô thấy Khuynh Song đang chạy nhanh về hướng Nam nên nghi hoặc chạy bám theo. Khuynh Song dừng lại ở khuôn viên sau biệt thự, cô ta tháo chiếc nhẫn trên tay xuống rồi ấn nút. Các cơ quan khởi động. Một tiếng hệ thống thông báo vang khắp biệt thự." Thời gian tự hủy bắt đầu đếm ngược"Khuynh Song vốn có rất nhiều biệt thự. Những kẻ hãm hại cô ta đều bị cô ta vứt lại rồi khởi động hệ thống nổ tung. Chính vì vậy, đây không phải biệt thự duy nhất mà cô ta cho gài Nhàn nắm chặt tay lại. Nhân lúc Khuynh Song hài lòng định quay người rời khỏi biệt thự. Tuyết Nhàn mới cầm một thanh gỗ dưới đất đi đến gần cô ta. Nếu cô không nhầm thì chỉ cần lấy được chiếc nhẫn đoa rồi ấn lại nút công tắc thì hệ thống sẽ dừng tại nếu biệt thự mà bị phá hủy, Hắc Tư Dạ cũng sẽ không thoát khỏi đó. Cô không thể để chuyện này xảy Nhàn giơ cao thanh gỗ định phang xuống, nhưng đúng lúc này Khuynh Song cảm thấy bất ổn quay đầu lại. Cô ta nhanh như cắt xoay người sang một bên. Tuyết Nhàn không cam tâm liền cầm thanh gỗ đánh đến nhưng bị Khuynh Song đá cho một cước lùi lại phía là cô ta có võ. Tuyết Nhàn cắn chặt môi. Cô ném thanh gỗ qua một bên rồi nắm chặt hai tay lại. Khuynh Song tức tối lao đến liên tiếp tung cú đấm về phía cô. Tuyết Nhàn toát mồ hôi, cũng may cô đỡ kịp. Rồi cô xoay người giơ chân đá vào bụng của Khuynh Song khiến cô ta đau đớn ngã xuống đất. Tuyết Nhàn cảm thấy thân thể của cô cơ hồ như mất sức. Tim lại đau đúng lúc này... Cô đè Khuynh Song xuống đất rồi tháo chiếc nhẫn trên tay cô ta đang định ấn nút, Khuynh Song liền bật dậy đẩy cô ngã về phía thanh gỗ dưới đất. Đầu của Tuyết Nhàn do bị va đập mạng mà hơi mơ hồ. Khuynh Song tiến tới gần chỗ cô. Cô ta nhếch miệng giơ chân định đạp lên bụng cô thì Tuyết Nhàn gắng sức cầm lấy thanh gỗ phang mạnh vào chân Khuynh Song. Chỉ một tiếng thét vang lên, cả cơ thể của cô ta ngã Con khốn... mày... mau chết đi!!Khuynh Song nắm chặt tay lại gào thét. Cô ra rút từ trong túi ra một khẩu súng. Tuyết Nhàn định một trưởng đem thanh gỗ phang xuống nhưng đột nhiên, một tiếng súng vang lên. Một viên đạn xuyên qua bụng của cô. Cả cơ thể của Tuyết Nhàn cứng ngắc,cô thở hổn hển rồi nhìn xuống bụng mình. Một dòng máu tươi chảy ra ướt đẫm áo..Thấy Tuyết Nhàn ngã xuống nhắm mắt lại. Khuynh Song nở một nụ cười để rồi cô ra bò tới định lấy chiếc nhẫn mà cô đang nắm. Chân cô ta chắc vừa nãy bị cô đập nên bị gãy. Chính vì vậy mà Khuynh Song không thể đứng lên được đành phải lết thân thể định cầm lấy chiếc nhẫn. Đột nhiên Tuyết Nhàn mở mắt. Ngay lập tức, cô cầm lấy khẩu súng trên tay Khuynh Song quay đầu súng hướng vào ngực cô Song kinh ngạc giơ chân còn lại đạp cô mấy cái. Khóe miệng của Tuyết Nhàn lúc này hộc máu. Nhưng cô vẫn cố gắng dùng hết sức ấn cò tiếng vang lên, ha tiếng súng, rồi ba tiếng.... cơ thể Khuynh Song run bần bật. Cô ta trừng mắt nhìn cô như không thể tin nổi. Ba phát đạn liên tiếp đang bắn vào trước ngực cô ta. Khuynh Song bị thổ huyết cuối cùng mất sức lực ngã về người Tuyết Nhàn lúc này dính đầy máu lẫn lộn. Gương mặt cô lúc này trắng bệch... Cũng may, vừa nãy khuynh Song nổ súng không có bắn vào chỗ hiểm của cô. Tuyết Nhàn cầm chiếc nhẫn rồi đưa tay ấn nút.... nhưng ấn mãi không được...Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh vừa nãy. Khi Khuynh Song khởi động, cô ta đã bẻ cong thứ gì đó... thì ra là công tắc của chiếc Nhàn muốn đứng dậy nhưng cô không còn sức nữa. Thật là vô dụng! Cô chỉ muốn cứu anh thôi lại hại bản thân thành ra thế này... mắt của Tuyết Nhàn hơi nhòa đi... cô không thể trụ nổi nữa Tư Dạ lau vết máu ở khoea miệng. Anh cầm khẩu súng chĩa thẳng vào Cố Phàm. Cũng may Phong Vân vừa đến kịp thời, nên đã dọn dẹp sạch sẽ đám người kia. Trên người của Cố Phàm lúc này chằng chịt vết thương. Anh ta mệt mỏi nằm dưới đất, ánh mắt nhìn Hắc Tư Dạ không rõ ya Lúc đầu... cái gì mày cũng hơn tao... cái gì chúng mày cũng giành của tao!! Cả Cố Mặc nữa, tao với nói tuy là anh em sinh đôi. Nhưng chưa bao giờ ba mẹ hay ông nội quan tâm tao. Bọn họ chỉ biết tới Cố Mặc. Tao và nó cùng bị thương, nhưng ba mẹ lúc ấy lại chỉ đưa nó đi khám bác sĩ, còn tao thì mặc kệ... rồi đến khi tao được ân nhân cứu. Nhưng trong mắt ngài ấy lại chỉ quý mày. Tao đưa ra lời khuyên ngài ấy đều không nghe theo, chỉ nghe ý kiến của mày. Hắc Tư Dạ, mày nói tao nghe xem... tại sao tao lại trở thành thế này! Tất cả không phải lũ chúng mày sao? Tao chỉ muốn chứng minh rằng tao có thể hơn chúng mày... nhưng thật sự... tao hết cách rồi...Cố Phàm cười điên cuồng. Còn Hắc Tư Dạ đứng lặng đó bây giờ lên Tất cả là do sự ghen ghét của mày thôi! Mày đã giết ân nhân, cái đó... tao không thể tha thứ!Năm đó ân nhân chết một cách bất ngờ khiến Hắc Tư Dạ nghi ngờ. Khi anh tìm ra chân tướng Cố Phàm đã bỏ trốn sang New York. Hắc Tư Dạ niệm tình cũ mới để cho anh ta sống thêm vài năm nhưng càng ngày Cố Phàm càng lộng hành muốn hại chết biệt, dám cho người bắt cô thì anh không bao giờ bỏ Ân nhân đã cứu mày, cho mày một cuộc đời mới. Mày lại lấy oán báo ơn giết ngài ấy. Hiện tại, mày.... xuống đó tạ tội với ngài ấy đi!Đáy mắt của Hắc Tư Dạ hiện lên tia sát ý. Một viên đạn xuyên trúng mi tâm giữa đầu Cố Phàm. Mọi thứ kết thúc, cuối cùng anh cũng đã trả thù được cho ngài Hắc Gia, thời gian không còn sớm nữa. Mau rời khỏi đây trước khi nơi này phát Quang Nhất nhắc nhở. Hắc Tư Dạ hừ lạnh vứt khẩu súng xuống đất rồi quay người. Phong Vân đi trước dẫn đường cho Hắc Tư Dạ và đám thuộc hạ phía sau ra xe đã chuẩn bị sẵn. Vừa mở cửa xe, bỗng hàng lông mày của Hắc Tư Dạ hơi nhíu lại. Anh lập tức túm lấy cổ áo Phong Cô ấy đâu? Cô ấy ở đâu?- Hắc... Hắc Gia... tôi đã kêu cô ấy trở lại xe trước nhưng... giờ không thấy!Hắc Tư Dạ tức giận đẩy Phong Vân ra quay người trở vào. Lúc này, Lưu Quang Nhất ngăn Hắc Gia, thời gian không còn nhiều nữa... nơi này sắp phát nổ rồi. Chúng ta đi thôi, chắc Tuyết Nhàn đã đi trước rồi!Nhưng mặc kệ thế nào, Hắc Tư Dạ vẫn quay lại. Anh hiểu cô hơn bất kì lúc nào. Cô không bao giờ bỏ lại anh ở đây... chắc chắn không...Quay lại tìm mọi ngóc ngách của biệt thự, lúc này Hắc Tư Dạ dưng lại tại ngã ba. Linh cảm của anh bỗng hướng về phía khuôn viên. Anh nhanh chóng chạy lại phía đó, vén màn cây cảnh to ra. Cuối cùng, Hắc Tư Dạ đã tìm thấy cô. Nhưng... lúc này Tuyết Nhàn chỉ còn đang thoi thóp trong vũng máu. Hắc Tư Dạ cảm thấy tim mình chợt nhói đau. Anh đi tới khom người bế cô lên không chần chừ chạy về hướng cũ. Lúc này đã tới thời điểm. Hệ thống báo nổ, các cửa kính vỡ vụn ra tung tóe. Tiếng nổ bắt đầu từ phía Đông chỗ bể bơi. Quả thật sức công phá rất lớn. Đất cát tung tóe bụi mù, khói bay mùi mịt. Hắc Tư Dạ che chắn cho đầu của cô rồi lao nhanh ra khỏi đám khói bụi phía sau. Lưu Quang Nhất đã trực sẵn ở xe. Thấy Hắc Tư Dạ ôm cô đi ra thì anh ta vui mừng mở cửa xe. Sau đó, tất cả xe được chuyển sang tốc độ cao lao nhanh ra khỏi con đường của biệt thự Khuynh Tư Dạ quay đầu lại nhìn phía sau. Cả một vùng bị nổ tung gây ra chấn động Cho xe đến bệnh viện ngay!Anh đỡ cô nằm lên đùi mình, rồi vươn tay xé một cái áo sơ mi trên ghế ngồi quấn quanh bụng của cô để bịt máu lại...- Tuyết Nhàn! Cố gắng lên cho anh. Em sẽ không xảy ra chuyện gì![...]Bệnh viện gần nhất tấp nập cho ca phẫu thuật giữa đêm. Giường bệnh của cô được đưa vào phòng cấp cứu? Cả người Hắc Tư Dạ dính đầy máu lẫn lộn vết thương. Anh mệt mỏi ngồi xuống ghế chờ tựa đầu ra nãy anh quả có chút kích động. Anh thấy cả người cô lạnh toát dường như mất đi hơi thở. Từ trước đến nay, Hắc Tư Dạ chưa bao giờ phải đối mặt với tình huống nào lại khiến anh lo lắng như vậy. Anh sợ sẽ mất cô... anh rất sợ cô cũng giống như ba mẹ anh năm đó ở trong biển lửa...Hắc Tư Dạ ngồi ở đợi ở ngoài phòng phẫu thuật đúng 5 tiếng đồng hồ. KLưu Quang Nhất đành cho thuộc hạ về trước, anh và Phong Vân ở lại cùng Hắc Gia chờ. Khi cánh cửa phòng bệnh mở ra, Hắc Tư Dạ mới đứng dậy đi tới hỏi bác sĩ Cô ấy thế nào?- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Đầu cô ấy va đạp mạnh, cơ thể mất quá nhiều máu cộng thêm với việc tim có chút vấn đề. Cô ấy chỉ có thể nằm liệt giường hết quãng đời còn lại. Xin ngài bớt đau buồn...Cả cơ thể của Hắc Tư Dạ như bị sét đánh. Anh hơi lùi lại phía sau. Có phải đây là cái giá phải trả cho anh không? Cô sẽ sống thực vật suốt đời... Anh không chấp nhận điều đó xảy ra... không!Giường bệnh của Tuyết Nhàn được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật. Hắc Tư Dạ đi đến chặn lại. Anh quỳ xuống nắm chặt lấy tay của Tuyết Nhàn, tỉnh lại đi. Mọi chuyện kết thúc rồi. Chúng ta còn phải tổ chức hôn lễ nữa... em... đừng bỏ anh...Lưu Quang Nhất tiến tới giữ Hắc Tư Dạ lại nhưng bị anh gạt ra. Thật không ngờ kết cục lại như Tư Dạ nắm chặt lấy tay cô. Anh không sợ chết, anh chỉ sợ mất một người đàn ông khóc thì phải biết lúc đó họ đã đau lòng như thế đấy, mọi người tại bệnh viện ai cũng không kìm nén được nước mắt bởi tiếng gọi não lòng của Hắc Tư sợ em rời xa anh. Anh sợ một ngày nào đó không còn em. Anh sợ cả thế giới khi không còn em nữa. Tuyết Nhàn... tỉnh lại đi... xin em.... Ngoại Tình Với Chồng Cũ Chương 30 Bạc Hà 18/03/2020 Biệt thự Hắc Gia, 10 giờ ngủ chính của Hắc Tư Dạ vọng đến những tiếng khóc lóc thảm thiết của phụ nữ. Đúng lúc Lưu Quang Nhất đi ngang qua, ba người phụ nữ anh đem tới cho Hắc Gia đều bị tống ra ngoài ngã ngay trước cửa phòng. Lưu Quang Nhất liền nhanh chóng đỡ lấy người phụ nữ nằm dưới chân anh Chuyện gì vậy?Người phụ nữ đó khóc lóc thảm thiết ôm cánh tay bên trái của mình. Chắc cô ta bị gãy xương gì Tôi... không biết... bọn tôi theo lệnh đến để phục vụ Hắc Gia đêm nay... nhưng ... khi tới gần ngài ấy thì... ngài ấy khó chịu ném chúng tôi ra ngoài.... ánh mắt ngài ấy đáng sợ lắm...Lưu Quang Nhất nghe xong thì thở dài. Anh gọi thuộc hạ tới đưa ba người phụ nữ kia đến bệnh viện. Xong đâu đấy quay người đi tới phòng của Tuyết ta không ngờ bệnh dị ứng với phụ nữ của Hắc Gia lại nặng trầm trọng như vậy. Anh thấy rõ lúc gần với cô thì ngài ấy không có biểu hiện gì lạ. Mà khi tiếp xúc với đám nữ nhân bị cống nạp kia thì lại lên cơn cuồng nộ. Vậy là... Lưu Quang Nhất liền nghĩ ra cách là đem Tuyết Nhàn tống vào phòng của Hắc Gia xem đã khuya, cô còn ngồi trước cửa sổ ngắm trăng sáng. Tiếng mở cửa lạch cạch khiến cho Tuyết Nhàn hơi giật mình. Lưu Quang Nhất vội vàng bước vào, anh ta lập tức nắm lấy tay cô kéo đi. Tuyết Nhàn cau mày lập tức rút tay Anh làm cái gì vậy?- Cô đến phòng của Hắc Gia cùng là Hắc Tư Dạ! Tuyết Nhàn hừ lạnh. Cô phải xui xẻo mấy kiếp mới chạm mặt anh ta. Một tên tính cách quỷ quái! Chỉ là cô nuốt nhầm con chip kia thôi mà anh ta giam cô ở đây chẳng khác gì tù nhân. Nếu không phải trả thù cho ba mẹ thì cô đã tự tử từ lâu rồi. Sống thế này sao cô chịu đựng nổi nữa... - Tôi không đi!Thấy cô kiên quyết không chịu theo cùng, Lưu Quang Nhất trở mặt động thủ. Tuyết Nhàn nghiêng người lùi lại. Tiếp tục động tác vừa rồi, Lưu Quang Nhất tiến tới rất nhanh. Nhân lúc cô sơ hở, anh ta đập vào gáy của cô. Tuyết Nhàn nhăn mặt, cảm giác đau nhức truyền tới khiến cô gục xuống nền nhà. Lưu Quang Nhất lập tức bế cô lên rồi đi ra Xin lỗi Tuyết Nhàn, lúc này Hắc Gia chỉ cần có cô mới bình ổn lại!Mà lúc này ở trong phòng ngủ. Hắc Tư Dạ tựa người ra phía thành ghế sau nhắm mắt. Bệnh của anh vẫn không khỏi. Khi mấy người phụ nữ kia tới gần thì cơ thể của anh ngay lập tức khó chịu. Mùi hương trên cơ thể họ hết sức là ghê tởm, nó khiến anh sinh ra loại cảm giác chán ghét đến tức Tư Dạ vươn tay vơ lấy ly rượu đỏ trên bàn uống một hơi cạn. Anh kéo cởi mấy cái cúc áo sơ mi trên để lộ ra bờ ngực săn chắc. Đôi chân thon dài đường hoàng vắt chéo để lên mặt bàn. Khung cảnh trong phòng nóng bỏng không một phụ nữ nào có thể kiềm chế ham muốn khi mĩ nam đang ở trước gõ cửa vọng tới, Hắc Tư Dạ không lên tiếng. Một lúc sau Lưu Quang Nhất mở cửa rồi bế Tuyết Nhàn đi vào. Anh ta đặt cô ở trên chiếc giường lớn. Hắc Tư Dạ đưa mắt liếc nhìn một cái rồi hừ Mang cô ta vào đây làm gì?- Để giúp ngài. Tôi thấy cô ấy khác với những người phụ nữ Tư Dạ không nói gì. Lưu Quang Nhất liền ra ngoài đóng cửa lại. Bây giờ ở trong phòng ngủ rộng lớn, tiếng hít thở đều đều nhưng lại tạo cho người ta cảm giác im ắng. Hắc Tư Dạ vô thức đưa mắt nhìn về phía giường. Cô vẫn nằm im đó. Anh đoán chắc Lưu Quang Nhất đã làm gì đó mới khiến người phụ nữ này ngủ say tới chân xuống, Hắc Tư Dạ từ từ tiến lại phía giường. Anh nhìn chằm cô. Bỗng trong đầu léo lên một suy nghĩ. Hắc Tư Dạ cúi xuống ghé bên mặt của Tuyết Nhàn ngửi ngửi. Cái mùi hương này... cư nhiên lại không khiến anh cảm thấy khó chịu. Rồi bàn tay anh nắm chặt lấy cổ tay của cô, gục xuống vai của cô hít lấy hương thơm nhè nhẹ đó...- Thật thơm!Lần đầu được tiếp xúc gần với phụ nữ khiến Hắc Tư Dạ hơi kích động. Anh đưa tay kéo cổ áo của cô trễ xuống. Bỗng dưng cả người Hắc Tư Dạ khựng lại nhìn chằm chiếc dây truyền trên cổ của Tuyết Nhàn. Khi đó cô bé đến bên anh cũng đeo sợi dây chuyền như vậy. Hắc Tư Dạ dù chết cũng không quên được....Sững sờ một lúc lâu, Hắc Tư Dạ cởi áo sơ mi vứt xuống đất rồi nằm lên giường kéo chăn ôm cô ngủ. Nếu ý trời muốn anh gặp gỡ thì anh sẽ không thể phụ lòng mà buông tay được nữa...Biệt thự Cố lúc Tuyết Nhàn rơi xuống biển thì Cố Mặc đã huy động thuộc hạ tìm kiếm cô nhưng vẫn không có kết quả. Ngồi trên chiếc ghế ở thư phòng, tâm tình của anh cũng chẳng khá hơn. Cố lão gia đã tuân thủ giao lại toàn quyền cho Cố Mặc, chính vì vậy mà anh hiện tại là người đứng đầu Cố Tâm hôm đó bị anh bắn vẫn phải đang điều trị nên đám cưới đã bị hoãn lại. Nhưng Cố lão gia trước khi giao quyền cho anh thì cũng đặt điều kiện để cho Giang Tâm ở lại Cố Gia một thời gian dưỡng thương. Cố Mặc bây giờ chỉ quan tâm đến sự an nguy của cô và điều hành Cố Thị. Những việc khác anh không quan tâm, cũng chẳng buồn để ý có tiếng gõ cửa. Cố Mặc mệt mỏi lên tiếng cho vào. Giang Tâm mặc một bộ váy ngủ màu đen quyến rũ bê tách trà vào phòng. Cánh tay cô ta hôm đó bị bắn đã được xử lí kịp thời, vốn dĩ đã không còn đáng ngại nhưng Giang Tâm vẫn không nói cho ai biết để ở lại Cố Cố Mặc... em mang cho anh tách trà, đừng thức khuya quá. Không tốt cho sức khỏe Cô đang lo cho tôi?Nghe Cố Mặc nói vậy, Giang Tâm liền đặt tách trà lên bàn nhẹ Đương nhiên là em lo cho anh rồi. Mọi thứ anh thích em cũng sẽ vì anh mà làm theo...- Vậy tôi thích Tuyết Nhàn, sao cô lại giết cô ấy? Cô là kẻ dối trá lật lọng sao? Bạn đang đọc truyện trên Cố Mặc lúc này chợt im lặng. Anh đưa tay gỡ tay của Giang Tâm ra đẩy cô ta ra xa mình. Ánh mắt lộ rõ vẻ tức Cô giết cô ấy!!! Tốt lắm....Đôi mắt của Cố Mặc lướt qua một lượt thì thấy một khẩu súng trên sàn. Anh nhẹ nhàng đi tới cầm nó lên rồi xem xét một lượt. Chắc Giang Tâm dùng khẩu súng này bắn Tuyết Nhàn cùng anh đã sai rồi. Sai thật rồi! Đêm đó anh quay đoạn video anh và cô ân ái nhưng thực chất anh chưa có lấy đi trong trắng của cô. Ngay khi làm bước cuối cùng anh đã lấy chăn che lại phần dưới. Khi Tuyết Nhàn tỉnh dậy thì cũng quên mất không hỏi tại sao không có vệt máu đêm đầu tiên, vì vậy anh cũng im lặng. Chắc cũng chẳng ai như cô cả... Anh nghĩ chỉ cần đem đoạn video dọa cô một chút là mọi việc sẽ đâu vào đấy. Nhưng... Cố Gia lại ép chết cô... ép chết người phụ nữ của anh!Cố Mặc lạnh lùng cầm khẩu súng chĩa thẳng về phía Giang Tâm khiến cô ta sợ hãi tột Cô dám giết Tuyết Nhàn! Giết người phụ nữ của tôi thì tôi sẽ cho cô sống không bằng chết!"Pằng" một phát đạn ghim sâu vào bên cánh tay của Giang Tâm khiến cô ta đau đớn gào thét lên. Cố Mặc di chuyển họng súng dần lên trên phía đầu cô ta. Đúng lúc anh đang định bóp cò thì người của Cố lão gia ập đến khiến viên đạn lệch hướng lên tên áo đen đi tới đỡ lấy Giang Tâm. Cố lão gia liền sai thuộc hạ cho du thuyền trở về đất liền một cách nhanh nhất. Ông ta chống gậy, uy nghiêm nhìn chằm Cố Cố Mặc! Cháu điên rồi! Sao cháu lại bắn Giang Tâm! Con bé chính là vợ sắp cưới của cháu...Nghe Cố lão gia nói vậy thì anh hừ lạnh. Sở dĩ thế lực của Cố Mặc giờ đây đã rất cường đại rồi. Anh có thể thâu tóm ngay Cố Gia bất cứ lúc nào. Nhưng anh sợ đám lão già hồ ly kia làm hại tới cô nên đã nhún nhường. Thật không ngờ ông nội của anh lại vì Giang Tâm mà hại chết cô. Đã vậy, anh không còn gì mà để Cố Gia dắt mũi nữa. Nghĩ tới đây, Cố Mặc tiện tay ném khẩu súng xuống biển quay người bước đi. Giang Tâm lúc này khóc thút Cố... Mặc... em yêu anh lâu như vậy... tại sao anh không để ý tới em? Nếu anh lúc đầu yêu là em, thì cô ta cũng chẳng có kết cục này...Cố Mặc dừng chân lại. Giọng nói của anh hệt như ma quỷ với khí thế bức Loại người độc ác như cô xứng sao? Còn ông nội... tôi cho ông 3 ngày từ chức. Chủ Cố Gia sau này tôi sẽ thay ông quản lí. Nếu ông dám chống đối... tôi sẽ làm với ông hệt như ông giết ba mẹ tôi!Tay chân của Cố lão gia run run. Cũng may tên thuộc hạ tới đỡ ông ta kịp nếu không đã bị ngã xuống sàn tàu. Nhìn bóng lưng của Cố Mặc khuất dần, Cố lão gia sợ hãi. Năm đó, vì ba của Cố Mặc vì nhường gia đình bên mẹ Cố Mặc đã tri tốn biết bao nhiêu tiền của. Đã vậy khi Cố lão gia can ngăn thì ba anh chỉ nói rằng vợ và con quan trọng hơn tiền tài. Chính vì không muốn Cố Gia bị yếu thế mà sụp đổ, Cố lão gia đã sai người hại chết ba mẹ anh rồi tuyên bố họ bị tai sự việc này Cố lão gia không ngờ rằng Cố Mặc lại biết. Ông ta thấy được Cố Mặc là nhân tài, cũng là người dẫn dắt Cố Gia phát triển. Mặt khác, Cố Mặc sẽ hủy diệt tất cả mọi thứ cản Cuối cùng... ta lại bị đứa cháu giỏi nhất dòng họ hạ gục![....]Tiếng tít tít của máy móc vang bên tai. Tuyết Nhàn mơ hồ mở mắt ra. Cô đang ở trong một căn phòng xa lạ. Mà lúc này, cơ thể của cô không thể cử động nổi. Trên hai cánh tay cô phải hơn chục ống truyền đang chảy. Giờ đây cơ thể cô yếu tới nỗi chỉ mở được mắt, hít thở cũng rất khó Nhàn nhớ lại lúc ở trên boong tàu. Cô bị Giang Tâm bắn 2 phát xong đem vứt xuống biển. Tưởng chừng bản thân sắp bỏ mạng, ai ngờ cô vẫn còn họng của cô khô rát. Tuyết Nhàn lướt thấy bên cạnh giường có côc nước. Mắt của cô nhòa đi không nhìn rõ nên cô cố gắng cử động cánh tay rồi hơi rướn người dậy lấy cốc nước uống cạn. Vừa nuốt vào một nửa cô thấy trong cốc có hạt gì đó to to. Định nhổ cái hạt đó ra thì nghe thấy tiếng ai đó la to, cô giật mình nuốt cái hạt đó Cô làm cái gì vậy? Cốc nước đó là đang ngâm con chip dữ liệu của Hắc Gia...Mau mau nhả ra....Người đi tới là Lưu Quang Nhất. Tuyết Nhàm nhìn chằm anh ta. Chẳng lẽ anh ta đã cứu Anh... cứu tôi sao?- Không phải tôi, là Hắc Gia! Tôi nghe nói ba ngày trước Hắc Gia đi lặn dưới đáy biển thì nhặt được cô. Ngài ấy cứu cô rồi đưa cô về biệt thự. Tôi cũng tình cờ tới mới biết người phụ nữ được Hắc Gia cứu là cô thôi!Hắc Gia? Chẳng phải người đứng đầu Hắc Thị đang cạnh trang ngang tài với Cố Thị sao? Ở trên thương trường, nếu nói Cố Mặc là thiên tài kinh doanh thì Hắc Gia là thiên tài chiến lược. Cả hai người đang là trung tâm của sự chú ý hiện Quang Nhất vỗ vỗ lưng cô để cô nôn cái hạt kia ra thì ngay lập tức cô giữ lấy tay anh ta Tôi.... nhỡ nuốt nó rồi!Thoáng chốc gương mặt của Lưu Quang Nhất tái xanh lại. Từ phía cửa chợt truyền đến một giọng nói âm Cô dám nuốt con chip dữ liệu của tôi?Khi Tuyết Nhàn quay mặt lại. Người đàn ông cao khoảng gần 1 mét 85 đang lười biếng dựa vào cửa. Anh ta mặc bộ vest đen, tay đeo găng tay trắng rất bí ẩn. Gương mặt này không phải chê vào đâu được. Ngũ quan hoàn hảo, cân đối dường như chuẩn từng mini. Mái tóc xám tro hơi rũ xuống trán càng làm tôn thêm vẻ đẹp đầy sức cuốn hút của anh ta. Một gương mặt không góc chết!Dường như anh ta còn đẹp hơn cả Cố Mặc và Cố Phàm! Một cực phẩm hiếm hoi mĩ nam!Cô còn chưa suy nghĩ xong thì nhanh như cắt, người đàn ông này đã đứng trước mặt cô từ bao giờ. Anh giơ tay lập tức bóp lấy cổ của Đồ của Hắc Tư Dạ tôi là cô cũng dám nuốt? Gan thật! Cho người chuẩn bị mổ xẻ cô ta ra lấy con chip cho tôi! Giang Tâm câm nín. Cô ta không thể nói thêm được câu nào nữa. Nếu không giết Tuyết Nhàn thì cô ta làm sao có cơ hội ở bên Cố Mặc Cút ra ngoài đi!Cố Mặc đưa mắt nhìn Giang Tâm. Người anh toát ra một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Giang Tâm quay người rời khỏi phòng. Vừa đóng cửa lại, cô ta toan định về phòng của mình nhưng lại bị ai đó chặn đường. Thì ra là chị en song sinh Cố Hy và Cố Hy tay cầm cốc nước lập tức hất vào mặt Giang Tâm. Ai mà không biết hai chị em song sinh này ngưỡng mộ Cố Mặc. Ngoại trừ trước đây là Tuyết Nhàn được anh bảo vệ nên không bị Cố Hy và Cố Ly động tới. Còn tất cả các phụ nữ khác muốn tiếp cận Cố Mặc đều bị chị em song sinh này hại rất thê thảm. Đương nhiên, Giang Tâm không là ngoại hất nước bất ngờ, Giang Tâm đưa mắt lườm hai người trước mặt. Cô ta bước lên giơ tay tát một cái bạt tai lên bên má của Cố Hy. Cố Ly sững sờ vội vàng đỡ lấy Cố Con khốn! Mày dám...Giang Tâm có lẽ hơn hẳn đám đàn bà trước đó khiến Cố Ly và Cố Hy không thể ngờ được. Mấy cái trò vặt vãnh này thì làm sao có thể hại tới Giang Tâm. Cô ta chính là cao thủ trên cả cao thủ. Muốn loại trừ được cô ta thì hai người này còn lâu mới có cửa. Giang Tâm nhếch miệng thản nhiên đẩy Cố Hy và Cố Ly sang một Tao không giống như những người phụ nữ ngu ngốc kia đâu. Để tao gả vào Cố Gia rồi thì 2 đứa mày cứ liệu hồn![...]Tuyết Nhàn nằm ngủ mơ thấy Cố Mặc. Cô mơ thấy anh gọi tên cô. Lúc cô sắp rơi xuống vực thì anh đã chạy tới nắm lấy tay của cô kéo lại... giấc mơ cứ thế kéo dài cho tới khi cô bị ánh sáng của mặt trời làm cho tỉnh giác khó tả trong lòng. Cố Mặc và cô đã ly hôn nhưng anh đối xử với cô không tệ. Nhưng cô không có tình cảm với anh. Cùng lắm là sự biết ơn thôi. Cố Mặc nói thích cô, chắc anh cũng chỉ nhất thời rung động chắc không đến nỗi sâu đậm. Tuyết Nhàn thở dài định lật người lại. Lúc này cô mới phát hiện bản thân không thể cử động nổi. Cơ thể bị ai đó ôm chặt mới quay lại, gương mặt của Tuyết Nhàn bỗng đỏ bừng. Hắc Tư Dạ đang ôm cô ngủ. Phía trên anh ta để trần lộ ra bờ ngực rắn chắc màu mật ong. Gương mặt này... lúc ngủ còn yêu mị hơn cả lúc tỉnh. Mà khoảng cách mặt cô và mặt anh chỉ cách nhau một tấc ngắn ngủi. Gương mặt của anh mịn màng tới nỗi không thấy bất kì khuyết điểm Đừng nhìn chằm tôi như vậy! Tôi cảm thấy rất khó Nhàn giật mình. Thì ra là Hắc Tư Dạ đã dậy. Vậy mà anh ta vẫn nằm ôm cô như vậy. Nghĩ tới đây, Tuyết Nhàn gỡ cánh tay của Hắc Tư Dạ ra xuống Hôm qua anh lại sai Lưu Quang Nhất đem tôi đến phòng anh. Cái tên lưu manh này...Hắc Tư Dạ vẫn điềm tĩnh nhắm mắt. Phải nói rất lâu rồi anh mới được ngủ lâu như vậy. Thật sự ôm cô đi ngủ khiến tâm tình của anh rất thoải Là Lưu Quang Nhất tự động đem cô tới Tại sao anh lại ôm tôi ngủ cùng?- Vậy cô muốn tôi đem cô ném ra ngoài cả đêm?Tuyết Nhàn im bặt. Cô hừ lạnh rồi trở lại căn phòng của mình. Trở về phòng, cô đóng chặt cửa lại rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Thay luôn một bộ quần áo rộng thoải không biết mình sẽ bị nhốt ở đây bao lâu nhưng cô sẽ không cam tâm ở lại. Bụng của cô vừa kêu òng ọc thì bỗng bên ngoài có tiếng gõ Tiểu thư, Hắc Gia đang đợi cô dùng không thích nhưng bụng cô đói lắm rồi. Vậy nên Tuyết Nhàn miễn cưỡng ra mở cửa theo người giúp việc xuống dùng bữa bước xuống tầng vào phòng ăn. Cô thấy Lưu Quang Nhất và Triệu Nhị Hinh đứng đó. Hắc Tư Dạ bình thản vừa nhâm nhi ly trà vừa xem Ipad xử lí công Ngồi xuống dùng bữa Tư Dạ liếc mắt về phía cô nói. Tuyết Nhàn ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc bàn lớn, được người giúp việc chuẩn bị đồ ăn trên bàn. Ai cũng hết sức kinh ngạc nhưng chẳng dám lên tiếng. Hắc Gia chưa bao giờ để cho ai đặc biệt là phụ nữ ngồi chung bàn ăn cả. Còn Triệu Nhị Hinh nắm chặt tay lại. Trong tất cả thuộc hạ của Hắc Gia thì cô ta chính là người phụ nữ duy nhất được Hắc Gia chọn đảm nhận chức quản lí làm cùng Lưu Quang Nhất. Vì từ khi cô ta biết Hắc Gia thì cũng chưa thấy ngài ấy đặc biệt tiếp xúc với bất kì người phụ nữ nào. Tưởng mình là ngoại lệ nhưng cô ta đã nhầm... cô gái kia lại có thể khiến Hắc Gia thay đổi nguyên sắc mặt của Triệu Nhị Hinh sa sầm lại. Lưu Quang Nhất thở dài. Là anh thích Triệu Nhị Hinh, thích tính cách mạnh mẽ của cô ấy. Hắc Gia vốn dĩ không muốn nhận cô ấy làm nhưng vì Lưu Quang Nhât thề thốt chấp nhận nên Hắc Gia mới gật đầu. Thật sự Lưu Quang Nhất cũng không ngờ rằng Triệu Nhị Hinh lại có tình cảm với Hắc Gia. Anh cũng biết rằng nếu Triệu Nhị Hinh yêu Hắc Gia thì vĩnh viễn không có kết quả tốt đẹp bởi vì Hắc Gia không yêu cô ấy. Chính vì vậy mà Lưu Quang Nhất lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc với Triệu Nhị Hinh để cô ấy tập chung vào công việc hơn khi cứ để ý đến Hắc Quang Nhất ghé lại sát Triệu Nhị Hinh nói Thu hồi ngay ánh mắt của cô lại. Nếu cô không muốn chết thì đừng có tư tưởng làm hại người phụ nữ của Hắc Tôi không cần anh quản! Chỉ là... cô ta khiến tôi chướng mắt không tin tưởng! Hắc Gia sao có thể để cho cô ta ở bên cạnh chứ! Biệt thự Hắc Gia, 10 giờ ngủ chính của Hắc Tư Dạ vọng đến những tiếng khóc lóc thảm thiết của phụ nữ. Đúng lúc Lưu Quang Nhất đi ngang qua, ba người phụ nữ anh đem tới cho Hắc Gia đều bị tống ra ngoài ngã ngay trước cửa phòng. Lưu Quang Nhất liền nhanh chóng đỡ lấy người phụ nữ nằm dưới chân anh Chuyện gì vậy?Người phụ nữ đó khóc lóc thảm thiết ôm cánh tay bên trái của mình. Chắc cô ta bị gãy xương gì Tôi... không biết... bọn tôi theo lệnh đến để phục vụ Hắc Gia đêm nay... nhưng ... khi tới gần ngài ấy thì... ngài ấy khó chịu ném chúng tôi ra ngoài.... ánh mắt ngài ấy đáng sợ lắm...Lưu Quang Nhất nghe xong thì thở dài. Anh gọi thuộc hạ tới đưa ba người phụ nữ kia đến bệnh viện. Xong đâu đấy quay người đi tới phòng của Tuyết ta không ngờ bệnh dị ứng với phụ nữ của Hắc Gia lại nặng trầm trọng như vậy. Anh thấy rõ lúc gần với cô thì ngài ấy không có biểu hiện gì lạ. Mà khi tiếp xúc với đám nữ nhân bị cống nạp kia thì lại lên cơn cuồng nộ. Vậy là... Lưu Quang Nhất liền nghĩ ra cách là đem Tuyết Nhàn tống vào phòng của Hắc Gia xem đã khuya, cô còn ngồi trước cửa sổ ngắm trăng sáng. Tiếng mở cửa lạch cạch khiến cho Tuyết Nhàn hơi giật mình. Lưu Quang Nhất vội vàng bước vào, anh ta lập tức nắm lấy tay cô kéo đi. Tuyết Nhàn cau mày lập tức rút tay Anh làm cái gì vậy?- Cô đến phòng của Hắc Gia cùng là Hắc Tư Dạ! Tuyết Nhàn hừ lạnh. Cô phải xui xẻo mấy kiếp mới chạm mặt anh ta. Một tên tính cách quỷ quái! Chỉ là cô nuốt nhầm con chip kia thôi mà anh ta giam cô ở đây chẳng khác gì tù nhân. Nếu không phải trả thù cho ba mẹ thì cô đã tự tử từ lâu rồi. Sống thế này sao cô chịu đựng nổi nữa...- Tôi không đi!Thấy cô kiên quyết không chịu theo cùng, Lưu Quang Nhất trở mặt động thủ. Tuyết Nhàn nghiêng người lùi lại. Tiếp tục động tác vừa rồi, Lưu Quang Nhất tiến tới rất nhanh. Nhân lúc cô sơ hở, anh ta đập vào gáy của cô. Tuyết Nhàn nhăn mặt, cảm giác đau nhức truyền tới khiến cô gục xuống nền nhà. Lưu Quang Nhất lập tức bế cô lên rồi đi ra Xin lỗi Tuyết Nhàn, lúc này Hắc Gia chỉ cần có cô mới bình ổn lại!Mà lúc này ở trong phòng ngủ. Hắc Tư Dạ tựa người ra phía thành ghế sau nhắm mắt. Bệnh của anh vẫn không khỏi. Khi mấy người phụ nữ kia tới gần thì cơ thể của anh ngay lập tức khó chịu. Mùi hương trên cơ thể họ hết sức là ghê tởm, nó khiến anh sinh ra loại cảm giác chán ghét đến tức Tư Dạ vươn tay vơ lấy ly rượu đỏ trên bàn uống một hơi cạn. Anh kéo cởi mấy cái cúc áo sơ mi trên để lộ ra bờ ngực săn chắc. Đôi chân thon dài đường hoàng vắt chéo để lên mặt bàn. Khung cảnh trong phòng nóng bỏng không một phụ nữ nào có thể kiềm chế ham muốn khi mĩ nam đang ở trước gõ cửa vọng tới, Hắc Tư Dạ không lên tiếng. Một lúc sau Lưu Quang Nhất mở cửa rồi bế Tuyết Nhàn đi vào. Anh ta đặt cô ở trên chiếc giường lớn. Hắc Tư Dạ đưa mắt liếc nhìn một cái rồi hừ Mang cô ta vào đây làm gì?- Để giúp ngài. Tôi thấy cô ấy khác với những người phụ nữ Tư Dạ không nói gì. Lưu Quang Nhất liền ra ngoài đóng cửa lại. Bây giờ ở trong phòng ngủ rộng lớn, tiếng hít thở đều đều nhưng lại tạo cho người ta cảm giác im ắng. Hắc Tư Dạ vô thức đưa mắt nhìn về phía giường. Cô vẫn nằm im đó. Anh đoán chắc Lưu Quang Nhất đã làm gì đó mới khiến người phụ nữ này ngủ say tới chân xuống, Hắc Tư Dạ từ từ tiến lại phía giường. Anh nhìn chằm cô. Bỗng trong đầu léo lên một suy nghĩ. Hắc Tư Dạ cúi xuống ghé bên mặt của Tuyết Nhàn ngửi ngửi. Cái mùi hương này... cư nhiên lại không khiến anh cảm thấy khó chịu. Rồi bàn tay anh nắm chặt lấy cổ tay của cô, gục xuống vai của cô hít lấy hương thơm nhè nhẹ đó...- Thật thơm!Lần đầu được tiếp xúc gần với phụ nữ khiến Hắc Tư Dạ hơi kích đưa tay kéo cổ áo của cô trễ xuống. Bỗng dưng cả người Hắc Tư Dạ khựng lại nhìn chằm chiếc dây truyền trên cổ của Tuyết Nhàn. Khi đó cô bé đến bên anh cũng đeo sợi dây chuyền như vậy. Hắc Tư Dạ dù chết cũng không quên được....Sững sờ một lúc lâu, Hắc Tư Dạ cởi áo sơ mi vứt xuống đất rồi nằm lên giường kéo chăn ôm cô ngủ. Nếu ý trời muốn anh gặp gỡ thì anh sẽ không thể phụ lòng mà buông tay được nữa...Biệt thự Cố lúc Tuyết Nhàn rơi xuống biển thì Cố Mặc đã huy động thuộc hạ tìm kiếm cô nhưng vẫn không có kết quả. Ngồi trên chiếc ghế ở thư phòng, tâm tình của anh cũng chẳng khá hơn. Cố lão gia đã tuân thủ giao lại toàn quyền cho Cố Mặc, chính vì vậy mà anh hiện tại là người đứng đầu Cố Tâm hôm đó bị anh bắn vẫn phải đang điều trị nên đám cưới đã bị hoãn lại. Nhưng Cố lão gia trước khi giao quyền cho anh thì cũng đặt điều kiện để cho Giang Tâm ở lại Cố Gia một thời gian dưỡng thương. Cố Mặc bây giờ chỉ quan tâm đến sự an nguy của cô và điều hành Cố Thị. Những việc khác anh không quan tâm, cũng chẳng buồn để ý có tiếng gõ cửa. Cố Mặc mệt mỏi lên tiếng cho vào. Giang Tâm mặc một bộ váy ngủ màu đen quyến rũ bê tách trà vào phòng. Cánh tay cô ta hôm đó bị bắn đã được xử lí kịp thời, vốn dĩ đã không còn đáng ngại nhưng Giang Tâm vẫn không nói cho ai biết để ở lại Cố Cố Mặc... em mang cho anh tách trà, đừng thức khuya quá. Không tốt cho sức khỏe Cô đang lo cho tôi?Nghe Cố Mặc nói vậy, Giang Tâm liền đặt tách trà lên bàn nhẹ Đương nhiên là em lo cho anh rồi. Mọi thứ anh thích em cũng sẽ vì anh mà làm theo...- Vậy tôi thích Tuyết Nhàn, sao cô lại giết cô ấy? Cô là kẻ dối trá lật lọng sao? Trong đoạn preview tập 16 của Chồng Cũ, Vợ Cũ, Người Yêu Cũ, những diễn biến đáng được chờ đợi đã dần dần mở ra khi bí mật của Giang Lã Thanh Huyền, thứ cô cố gắng giữ kín bây lâu nay đã bị Trâm Thùy Dương – cô vợ cũ của Vũ phanh phui ra tất cả. Thật không may ngay lúc đó, Mai Anh Quỳnh Trang cũng ở ngoài cửa và đã nghe được toàn bộ câu chuyện. Tình hình đã bắt đầu trở lên căng thẳng rồi đây. Chuyện Mai Anh bị “bắt ghen” cuối cùng cũng đã tới được tai của Lam Thúy Hằng. Như mọi khi, Lam vẫn cố gắng để khẳng định mình là người mẹ duy nhất của Mai Anh, chỉ có cô mới giải quyết được những vẫn đề liên quan đến con gái. Vì không ưa Giang ra mặt nên cô lại càng được đà lấn tới, rằng nếu Giang đã biết chuyện Mai Anh yêu Vũ từ lâu thì cô phải nói sớm để Lam và chồng cũ tìm cách giải quyết. Câu nói đó vẫn được thốt ra với một cái vẻ cao thượng “Dù tôi biết Giang có những cái khó của riêng mình”. Có thể Giang có phần sai trong câu chuyện này nhưng tôi vẫn không thể nào chấp nhận được cách ứng xử của Lam, dường như cô con gái chỉ là thứ công cụ trung gian để cô có cớ đay nghiến vợ mới của chồng thôi chứ người phụ nữ này cũng không tốt đẹp gì cả. Nếu Lam quan tâm đến con gái đã chạy lên thăm con ngay chứ không phải cố gắng mất thời gian vào những việc như thế này, nếu cô biết nghĩ đã không đề nghị chồng ly hôn để con gái không nhận được đủ tình thương của cha và mẹ Ở một diễn biến khác căng thẳng hơn, Trâm đã không ngần ngại đến thẳng công ty của Vũ để làm mọi thứ rối tung hết cả lên, tôi đoán vừa lúc Trâm tới thì cô đã phát hiện Giang và Vũ đang ở cùng nhau nên người mới, người cũ mới tụ họp đông đủ như thế. Giống lần ngăn cản cuộc xô xát giữa Mai Anh và Trâm, lần này Vũ cũng tỏ ra cái vẻ bất lực, may mắn sao anh còn cản được vợ cũ không cho cô lao vào Giang chứ Trâm đạt được mục đích thì Giang chắc cũng sẽ giống con chồng tối qua. Nhưng “tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa”, Vũ cản được Trâm thì Mai Anh lại xuất hiện như một hành động “thêm mắm, dặm muối” của cuộc đời vốn đã chẳng ngọt ngào. Tất nhiên cái bí mật Giang – Vũ từng là người yêu cũ của nhau cũng không thể giữ được nữa rồi, nhìn cái thái độ tức giận của Mai Anh, tôi biết mẹ kế – con chồng sẽ lại bước vào chuỗi ngày “chiến tranh lạnh” như trước kia. Ấm áp, thuận hòa chưa được bao lâu nhưng sóng gió cứ liên tục ập đến thách thức cái tính cảm gia đình vốn không vững bền. Mai Anh biết thì lo đó nhưng cũng không đáng sợ bằng việc Lam biết chuyện đâu và đúng như dự đoán Trâm ra Hà Nội “bắt ghen” thì chỉ có thể tìm đến Lam – người chị thân thiết từ hồi còn ở trong Nam để tâm sự, sẻ chia. Tôi không biết chắc Lam sẽ suy tính gì sau khi biết được sự thật kia, có con gái cô ở trong đó nhưng chắc gì người mẹ này đã quan tâm đến con gái. Tôi nghĩ cô chỉ chăm chăm vào việc “trả đũa” Giang cho ổ ghét và sẽ nghĩ ra đủ mọi trò trong tương lai để hòng gây ra mâu thuẫn giữa ba người trong gia đình kia. Mọi người hãy đón xem những tập tiếp theo của Chồng Cũ, Vợ Cũ, Người Yêu Cũ để biết chuyện gì sẽ đến và liệu gia đình nhỏ của Giang có vượt qua được những sóng gió đang ngày một lớn dần này hay không? Theo Sưu tầmTổng hợp bài viết hữu ích nhất.

truyện ngoại tình với chồng cũ của giang lưu