Trần Công Phàn việc xác định giá đất thế nào, giá trị đất ra sao, khung giá đất, giá thị trường thế nào là việc cực kỳ khó, nhưng vô cùng quan trọng. 0918128865; kinhtethitruong.info@gmail.com; Tìm kiếm. Tìm kiếm. Đăng nhập; Bây giờ tôi mới hiểu câu nói sống trong chiến tranh sẽ không cảm nhận được sự đau thương, nhưng khi bước qua nó và nhìn lại mới thấy thực sự tiêu điều. Bố luôn muốn tôi có một người đàn ông tốt ở bên cạnh. Thế nhưng, khi ông mất, tôi lại chẳng có ai cả Kinh tế số tăng trưởng ấn tượng. Theo Bộ trưởng TT-TT Nguyễn Mạnh Hùng, VN là một trong những quốc gia đầu tiên trên thế giới ban hành chiến lược CĐS quốc gia, với mục tiêu trở thành quốc gia số vào năm 2030. Báo cáo của Bộ TT-TT cho biết, hạ tầng CNTT, các nền tảng Bây giờ thì nhiều quá nên các bạn hay bị so sánh giữa người này với người kia, thành ra cũng là một áp lực. Nhiều khi chỉ là một câu nói trong trận đấu kéo dài 100 phút, nhưng cũng bị so sánh, ông này nói trận này không hay bằng ông kia nói. Thử thách của thời gian khiến nhiều cặp đôi không thể nào giữ được trọn vẹn tình cảm như ngày đầu tiên. Bởi thế, trong hôn nhân, khi người chồng có 5 biểu hiện này thì có vẻ như tình cảm của anh ấy thay đổi. Cô vợ cần tìm cách giải quyết tình thế, đừng để tình cảm sứt mẻ đến mức không thể nào cứu vãn. 1. Vợ chồng ngủ riêng 1. Biến đổi văn hóa của ngư dân Đà Nẵng trong quá trình đô thị hóa. 1.1. Biến đổi trong văn hóa vật chất. Trong việc ăn, ở: Đây là hai yếu tố đầu tiên có sự biến đổi mạnh mẽ tác động đến đời sống của ngư dân. Nhà ở là một trong ba nhu cầu thiết yếu nhất UNGgHNN. Hầu hết những người quen tôi lâu hoặc từng dùng bữa với tôi đều biết rằng tôi không thích 2 thứ Cà chua sống và Thạch rau câu. Trên cả vấn đề mùi vị, tôi cảm thấy gai người khi thấy cà chua chín và luôn tránh đi qua những gian hàng bày bán thạch rau câu. Khi được hỏi lý do tại sao, tôi thường trả lời đơn giản là không hợp khẩu vị. Nhưng sự thật là tôi không thích hai thứ này vì chúng gắn liền với hai kỷ niệm không vui của tôi khi còn nhỏ. Một vài năm trở lại đây, tôi suy nghĩ nhiều hơn về quá khứ và những câu chuyện đã góp phần khiến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay. Tôi nhận ra rằng khi trưởng thành hơn và có tư duy tích cực hơn, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về quá khứ của chính mình. Tôi dần cảm thấy mình có khả năng viết lại được quá khứ, kể cả những ký ức đau buồn nhất, những sai lầm, va vấp lớn nhất đều có thể thay đổi nếu tôi nhìn mọi việc dưới con mắt khác. Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ với bạn đọc hai câu chuyện rất riêng tư mà tôi chưa từng kể ra bao giờ, với hy vọng có thể giúp bạn viết lại quá khứ của mình theo hướng tích cực và tươi sáng hơn. Cà chua, thạch râu câu, và câu chuyện hơn 20 năm trước Hồi nhỏ, tôi là một cô bé ngoan nhưng rất nhút nhát và hay sợ đưa ra ý kiến của mình trước người lớn. Năm tôi lên 3 hay 4 tuổi, mẹ tôi nghe ai đó nói rằng ăn cà chua sống tốt cho sức khoẻ và quyết định mua rất nhiều cà chua về nhà. Nếu bạn từng đọc bài viết Tròn hay Méo, bạn có thể hiểu được phần nào về mẹ tôi. Mẹ tôi là người phụ nữ rất năng động, thương chồng con, nhanh nhạy, và rất giỏi quán xuyến công việc. Nhưng làm quá nhiều việc một lúc cũng đồng nghĩa với việc mẹ tôi luôn bận rộn và thường không chú ý đến tiểu tiết. Trong khi đó, hồi nhỏ, tôi rất nhạy cảm và hay để ý đến cách cư xử của người lớn dành cho mình. Vậy là một buổi sáng, mẹ dúi vào tay tôi một quả cà chua sống to, đỏ mọng, nói vội “Con ăn đi!” và xấp ngửa đi khuất ngay vào bếp nấu cơm. Đối với một con bé 3-4 tuổi, việc mẹ bảo ăn gì gần như là mệnh lệnh nên chưa kịp nghĩ, tôi đã cắn ngay miếng cà chua đầu tiên. Cho đến giờ, tôi vẫn nhớ như in mùi vị quả cà chua khi đó, nó chua nồng, nhớp nháp, tanh hôi, và sống sượng. Tôi chỉ chực muốn nhè ra. Đúng lúc đó mẹ tôi đi từ trong bếp ra, cau mày hỏi tại sao tôi không chịu ăn. Sau khi nghe tôi nói câu được câu chăng là cà chua khó ăn quá, mẹ tôi rắc một lớp đường cát lên trên miếng cà chua cắn dở hồi nhỏ tôi rất thích ăn ngọt và nhanh chóng quay lại bếp. Lúc này mặc dù không muốn chút nào, tôi vẫn cố gắng cắn thêm một miếng cà chua “ngậm” đường. Trời ơi! Thậm chí còn tệ hơn ban đầu, vị cà chua chua nồng quyện lẫn với đường ngọt lờ lợ thật không thể nuốt nổi. Nhưng bởi vì nhút nhát và sợ cãi lời người lớn, tôi vẫn cố gắng ăn gần hết quả cà chua trong tình trạng khó chịu, buồn nôn, và ức chế. Sau một lúc, mẹ tôi quay vào thấy tôi mặt mũi nhăn nhó thì lại càng bực hơn, gắt “Không ăn được thì thôi, không ai ép!” và giật lấy quả cà chua đang ăn dở từ tay tôi. Tôi không nhớ cụ thể mình đã nghĩ gì khi bị mắng, nhưng mờ nhạt trong đầu một đứa bé 3-4 tuổi khi đó là một cảm giác tấm tức, ức chế, cảm thấy mình đã cố gắng hết sức làm điều mình không thích mà người lớn vẫn không hài lòng. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao ký ức về câu chuyện này lại sống động trong tôi đến vậy, từ cái vị cà chua trong miệng đến cảm giác ấm ức khi bị mắng. Hàng chục năm sau, tôi vẫn ghét cà chua sống, phần vì tôi không thích mùi vị của nó, phần vì nó gợi nhắc cho tôi nỗi tấm tức của một cô bé con. Câu chuyện về thạch rau câu cũng trẻ con không kém. Cùng vào năm tôi khoảng 4 tuổi, loại thạch rau câu xanh đỏ, đủ mùi vị trái cây mới bắt đầu được bày bán. Đó là loại thạch được đóng trong cúp nhựa nhỏ chỉ bằng chừng hai ngón tay cái và bọc bên trên một lớp vỏ nhựa mỏng. Tôi rất háo hức được thử loại “kẹo” mới này. Hôm đó, ba mẹ tôi quyết định mua một túi về, nhân dịp có hai anh em con một người bạn mẹ tôi đến nhà chơi. Người em khoảng bằng tuổi tôi, còn người anh bằng tuổi anh trai tôi, chúng tôi đều biết nhau từ nhỏ. Ba mẹ tôi có chia đều và để phần mỗi đứa trẻ con một vài cúp thạch riêng. Tuy nhiên, trong lúc mải chơi đùa, người anh vô ý ăn hết phần thạch của tôi. Ban đầu tôi chỉ ngạc nhiên chứ không hề giận từ nhỏ tôi vốn không phải loại giành đồ chơi, khóc lóc, ăn vạ. Tôi chỉ đợi xem phản ứng của người lớn như thế nào để giành lại “công lý” cho tôi, bởi vì ba mẹ tôi thường phạt rất nghiêm nếu anh em tôi lấy đồ của người khác hay ăn vụng khi không được phép. Nhưng trái lại với mọi ngày, ba mẹ tôi lại chỉ cười xoà cho qua, đại ý nói là không sao, hôm khác sẽ mua đền cho tôi. Điều này làm cho tôi vô cùng giận dữ. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ 4 tuổi, tôi không hiểu tại sao ba mẹ lại đối xử bất công với tôi như thế, tại sao không phạt đứa trẻ hư đã giành đồ của tôi, tại sao lại thương đứa trẻ con nhà khác hơn tôi? Tôi bắt đầu khóc tu tu, khóc một mình từ tối đến đêm, càng khóc tôi càng nghĩ ra nhiều lý do để khóc hơn, và càng khóc dai hơn. Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhớ mình khóc nhiều như vậy, khóc cả trong khi ngủ. Sáng dậy, mắt tôi sưng lên như hai quả nhót. Nhưng điều đó không làm tôi thôi rấm rứt vì “bị đối xử bất công”. Rồi bà ngoại tôi đến chơi, có lẽ đã nghe được phần nào câu chuyện, bà mới an ủi và giải thích rằng có lẽ ba mẹ tôi cư xử như vậy vì nể gia đình bố mẹ hai anh em kia, không muốn mắng con người khác trước mặt họ. Nghe vậy, tôi ôm chặt bà, khóc còn nức nở hơn. Tôi của năm 4 tuổi không thể chấp nhận nể nang là lý do đối xử khác nhau với trẻ con mà có lẽ tôi của năm 27 tuổi cũng chưa chấp nhận hẳn được điều này. Kể từ sau ngày hôm đó, tôi không bao giờ ăn thạch rau câu. Nó luôn gợi lên trong tôi cảm giác ức chế, bất công, và cả xấu hổ, yếu đuối, non nớt. Cà chua, thạch rau câu, và câu chuyện gần 20 năm sau Khi trưởng thành hơn, phần nhiều tính cách nhạy cảm, nhút nhát của tôi vẫn không thay đổi, nhưng tôi dần biết thêm nhiều về ranh giới đúng, sai, và những khó xử ở thế giới “người lớn”. Bắt đầu từ khi tôi đi làm, đi du học, lập gia đình, và va chạm nhiều hơn trong xã hội, tôi bắt đầu nhìn nhận mẹ tôi không chỉ là một người mẹ mà còn là một người phụ nữ. Tôi cảm thấy gần với mẹ hơn, không chỉ như mẹ-con, mà còn như hai người phụ nữ – hai người bạn. Tôi hiểu hơn những hy sinh về thời gian, vật chất, tinh thần mà mẹ tôi đã dành cho gia đình. Thậm chí, tôi càng ngày càng nhìn thấy nhiều nét của mẹ tôi ở trong tôi. Tôi là con gái của mẹ tôi. Vì là con gái mẹ tôi, tôi thường xuyên làm nhiều việc một lúc, tôi thỉnh thoảng cũng gắt lên khi quá bận rộn, và tôi đôi khi cũng thiếu kiên nhẫn. Nhưng cũng vì là con gái mẹ tôi, tôi quan tâm đến người thân của mình từ cái ăn cái mặc, tôi đa cảm, tôi sâu sắc, và tôi luôn cố gắng giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể. Những năm gần đây, nhất là khi sống một mình ở nước ngoài, tôi thấm thía hơn tình cảm mẹ dành cho tôi… Tôi vẫn không ăn cà chua sống … Nhưng bây giờ, mỗi khi nhìn thấy cà chua chín, tôi không còn nhớ cảm giác bị la mắng và chịu ấm ức nữa. Thay vào đó, tôi nhớ đến tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho tôi, và nhớ rằng tôi đã hạnh phúc thế nào vì có một tuổi thơ bình yên dưới bàn tay che chở của mẹ. Câu chuyện về thạch rau câu có một kết thúc buồn. Người anh trong câu chuyện — cậu bé đã ăn phần thạch của tôi năm nào — không may bệnh nặng qua đời khi mới ngoài 20 tuổi. Sự ra đi của người anh, người bạn thuở ấu thơ làm tôi thấy trống vắng, hoang mang. Có lẽ vì khi đó, tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác mất đi người thân quen khi họ còn đang tuổi thanh xuân phơi phới, tôi cảm giác như người bạn này ra đi mang theo rất nhiều ký ức tuổi thơ của chúng tôi. Nhưng sự mất mát này cũng khiến cho tôi nhận ra mình may mắn như thế nào vì được sống. Sống – đó đã là một đặc ân. Trong nhiều năm qua, thi thoảng bất chợt tôi nghĩ, anh ấy sẽ như thế nào nếu còn sống đến bây giờ, có quá nhiều thứ mới mẻ sinh ra theo từng năm tháng, anh ấy có ngạc nhiên không nếu có cơ hội được trở lại cuộc sống dù chỉ một ngày? Tôi sẽ không bao giờ có được câu trả lời cho những câu hỏi ấy. Nhưng từ khi anh ra đi, tôi không còn gắn thạch rau câu với ký ức buồn nữa. Thay vào đó, mỗi lần nhìn thấy những cúp thạch màu sắc để trên kệ, tôi lại mỉm cười và thầm cảm ơn thượng đế đã cho tôi cơ hội được sống, được trở thành tôi của ngày hôm nay. Và tôi cũng cám ơn người anh – người bạn nhỏ đã trở thành một phần trong ký ức không thể nào quên của tôi. Thay đổi tư duy để viết lại quá khứ Câu chuyện về cà chua và thạch rau câu thực sự chỉ là những ký ức con trẻ. Nhưng qua câu chuyện này, tôi mong bạn đọc có thể mở lòng hơn về những kỷ niệm không vui trong quá khứ của mình. Rất nhiều tài liệu Tâm lý học đã chỉ ra rằng những sang chấn tâm thần khi còn bé, những câu chuyện tưởng như rất nhỏ nhặt từ quá khứ có ảnh hưởng rất lớn đến quá trình trưởng thành và sức khoẻ tâm lý của con người. Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng có ít nhiều ký ức không vui mà mình cố gắng quên đi hoặc không muốn đối mặt với nó. Ở đây, tôi khuyến khích bạn hãy thử suy nghĩ về những ký ức không vui này dưới một góc nhìn khác và một tư duy tích cực hơn. Nếu coi cuộc sống là một lớp học thì những trải nghiệm buồn, những va vấp, sai lầm đều là “học phí” để giúp ta trưởng thành hơn. Trong cuốn What I Know For Sure Những Điều Tôi Biết Chắc, bà hoàng truyền hình Oprah Winfrey đã dũng cảm viết về câu chuyện mình bị lạm dụng và mang thai khi mới 14 tuổi. Đứa bé mất ngay khi vừa chào đời và Oprah luôn cảm thấy tủi nhục, xấu hổ, và mất mát vì điều đó. Khi trở nên nổi tiếng, Oprah luôn nớm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, cả thế giới sẽ phát hiện ra quá khứ đen tối này của mình. Vì vậy, khi chuyện Oprah mang thai và có con ở tuổi 14 bị lộ ra vì một người thân trong gia đình bà đã bán nguồn tin này cho tạp chí lá cải, Oprah đã vô cùng lo sợ. Bà nghĩ rằng, chỉ ngày mai thôi, cả thế giới sẽ quay lưng với mình. Nhưng không, khi Oprah quay lại làm việc, không có một ai nhắc đến việc này, không có bất kỳ một người nào thay đổi thái độ với bà, thậm chí mọi người còn nể phục hơn khả năng vượt lên quá khứ của Oprah. Sau đó, Oprah viết, bà nhận ra đây là bài học lớn nhất của cuộc đời mình. Sự phản bội của người thân đã dạy cho bà niềm tin vào nhiều người khác, những người không cùng huyết thống. Bà nhận ra rằng, chỉ cần ta sống tốt và đúng với lương tâm, khi ta gục ngã, cả thế giới sẽ đỡ ta dậy. Oprah cũng bắt đầu nhìn về quá khứ đau buồn khi mất đứa con bằng con mắt khác. Thay vì xấu hổ, tủi cực như trước đây, bà nhận ra rằng dù Chúa tước đi đứa con thơ, Người cũng đưa cho bà cơ hội thứ hai để sống. Vì cơ hội thứ hai này, Oprah đã trở lại trường học, tập trung học tập, và nắm lấy tất cả cơ hội được dẫn chương trình trên radio và truyền hình. Đây cũng chính là những bước đi ban đầu khiến Oprah thành công như ngày hôm nay. Từ khi nhìn lại sự việc đã qua bằng con mắt khác, Oprah nói, quá khứ của bà trở nên tốt đẹp hơn và hiện tại của bà trở nên tươi mới hơn. — Không ai có thể quay ngược dòng thời gian để xoá đi những kỷ niệm không vui của mình trong quá khứ. Tôi không thể, và bạn cũng vậy. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là thay đổi tư duy của mình ở thời điểm hiện tại mà thôi. Tôi mong bạn đọc thử một lần nhìn lại quá khứ của mình với tư duy tích cực. Tôi tin bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc, may mắn hơn và nhận ra rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Cám ơn bạn đã đọc bài viết này và sống lại một phần tuổi thơ cùng với tôi! Be Present, Chi Nguyễn *Bạn thích bài viết này? Hãy cân nhắc ủng hộ cho The Present Writer để blog có thể tiếp tục hoạt động phi lợi nhuận **Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog Nội dung buổi nói chuyện của ngày cuối năm hôm nay sẽ chỉ nói về sự thay đổi trong tâm hồn, cấu trúc tâm lý và trạng thái tâm linh vốn có của bạn bị mất đi. Đầu tiên bạn sẽ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI ĐƯỢC nếu bạn KHÔNG CÓ MẶT vào NGAY BÂY GIỜ! THAY ĐỔI LÀ GÌ Như đã nói, chúng ta sẽ không nói về việc thay đổi từ hoàn cảnh khó khăn sang hoàn cảnh thuận lợi hơn dù hoàn cảnh thật ra cũng là một phần không thể tách rời với trạng thái tâm lý, tinh thần. Khi hoàn cảnh biến cố xảy ra, ta sẽ đau khổ và chính xác thì ta muốn thoát ra khỏi trạng thái đau khổ đó trước chứ không phải thay đổi hoàn cảnh đúng không? Vậy thì hãy chỉ tập trung vào trạng thái này mà thôi – gốc rễ mà bạn muốn nhổ bỏ nó đi – như đau khổ, lo lắng, thù hận, giận dữ... Thưa bạn, bạn sẽ không học chương 1 về đau khổ rồi giải quyết nó, chương 2 về lo lắng và giải quyết nó, chương 3 về thù hận và tìm phương pháp khác, chương 4 về giận dữ và cách tiếp cận khác nữa. Thưa bạn, bạn sẽ chết trước khi làm từng thứ một, có hàng ngàn vấn đề tương tự như thế sẽ nảy sinh. Các thứ đó đều chỉ là một – cảm xúc – phản ứng. Thay đổi mà chúng ta muốn là bạn sẽ gỡ nó đi hoàn toàn thứ nằm đằng sau tất cả điều đó và kết thúc với nó mà không phải loay hoay thứ này sang thứ khác. Thay đổi không phải là từ đau khổ sang niềm vui, từ giận dữ sang cười lăn cả ngày, từ thù hận sang tha thứ tất cả, từ lo lắng sang không lo lắng. Thay đổi không phải là áp đặt một trạng thái đối nghịch mà ta thích vào trạng thái đang có ta không thích. Thay đổi chỉ xảy ra khi ta hiểu bản chất của thứ ta đang đối mặt, khi ta hiểu nó thì ta sẽ có cơ hội kết thúc nó. Hiểu nó mà không phán xét nó, không cố đàn áp nó, dùng logic để can thiệp, dùng phương pháp học từ sách để đánh lừa nó… Để hiểu nó thì ta phải có mặt, có mặt y như lần đầu tiên ta có mặt trên cuộc đời này và thấy điều gì cũng mới lạ và khám phá nó. CÓ MẶT LÀ GÌ? Là sao ? Tôi đang không có mặt bây giờ sao? Chẳng phải tôi đang lái xe hàng ngày, đưa ra nhiều phương án giải quyết công việc, tiếp xúc với bạn bè, cho họ những lời khuyên và chăm sóc con cái, vậy mà chưa đủ chứng minh tôi đang có mặt sao? Thưa bạn, có rất ít sự có mặt ở trong đó, dù bạn khá thành thạo trong những việc bạn liệt kê ở trên, bạn rất thành thạo và nhiều người cũng như bạn, họ vẫn chưa có mặt để sống. Sẽ không ngạc nhiên nếu như hôm nay bạn ra tuyên bố mình đã hiểu về sự có mặt và ngày mai bạn vẫn không có mặt. Bạn chỉ có mặt khi bạn nhận thức những gì đang diễn ra, nhận thức là quan sát mọi việc, không có thước đo hay chọn lựa nó phải diễn ra theo chiều hướng nào, không cần đặt tên cho nó hay phân loại nó, hãy để nó như vậy là chính nó để hiểu nó, cảm nhận nó, tiếp xúc trực tiếp với nó mà không qua trí nhớ hay phản hồi của ký ức. Không có mong muốn sở hữu hay biến nó thành một thứ có quan hệ lợi ích với chính mình. Thật ra nếu bạn loại bỏ hoàn toàn cấu trúc của sự phản hồi ký ức thì thứ duy nhất tồn tại lúc đó là gì? LÀ TOÀN BỘ CUỘC SỐNG THẬT – VÀ BẠN ĐÃ CÓ MẶT. Mọi hành động sau thời điểm này chính là hành động thích ứng response theo thời gian thực với hoàn cảnh thực chứ không còn là phản ứng quá khứ reaction vào hình ảnh cũng là quá khứ dán nhãn vào hiện tại. CÓ MẶT CHÍNH LÀ SỐNG. Để có thể sống bạn phải chết mỗi ngày về mặt tâm lý, để mỗi ngày là mới hoàn toàn lúc đó bạn mới có mặt với nó. Bạn nhìn vào bông hoa y như thể lần đầu tiên trong đời bạn thấy nó – dù bạn mới tiếp xúc nó ngày hôm qua. Khi bông hoa có mặt ở đó – mọi ký ức về nó là vô nghĩa và hao tốn năng lượng của toàn cơ thể bạn. TẠI SAO KHÔNG PHẢI NGÀY MAI Thưa bạn, bạn lấy cơ sở gì làm nền tảng cho ngày mai? Chúng ta đang nói về sự thay đổi đến tận gốc rễ trong tâm hồn đấy nhé! Ngay cả bạn đang nhận những thông điệp này bạn cũng phải cần có mặt ngay lúc này, nếu không nó cũng sẽ đến rồi đi như những video tiktok khác. Thưa bạn, chúng ta sắp đến điểm quan trọng rồi, chúng ta phải cùng đi, đây không phải lời dạy hay bài chia sẽ văn chương. Nếu bạn vô tình đến đây với mong muốn tìm hiểu thì hãy cùng nhau đi hết vấn đề này. Bạn nói Tôi đã hiểu về sự có mặt và tôi sẽ thay đổi vào ngày mai, năm tới. Chiều nay tôi có cuộc tiệc chia tay cuối năm và tôi sẽ làm theo bạn, tôi đã quyết tâm rồi. Tôi khá hứng thú với bài viết của bạn và háo hứng cố gắng thay đổi trong tương lai. Thưa bạn, đầu tiên bài viết này không chứa phương pháp thực hiện, không có bài tập để luyện tập. Đơn giản hãy có mặt và quan sát để hiểu và kết thúc mọi vấn đề. Và lý do bạn không thể làm ngay bây giờ là vì bạn vẫn chưa hiểu, chưa có mặt. Bây giờ chúng ta đi đến điểm quan trọng đây, chúng ta cần kết thúc sớm Nếu bạn đã nhận thức được vai trò của sự có mặt, gốc rễ từ nó mà sinh ra thì bạn sẽ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ĐƯỢC, đó là lý do việc bạn nói bạn sẽ làm vào ngày mai là điều hoàn toàn vô lý và vô nghĩa. Người nói ra câu nói đó vẫn là sản phẩm của ký ức, của hàng ngàn lời khuyên, của hàng triệu năm thông tin được mã hoá trong từng tế bào và chỉ chờ phản ứng, của văn hoá đất nước này, của xã hội này. Toàn bố thực thể đó đã nói Nó cần ngày mai, cần tiến bộ, cần từ từ. Nhưng sự có mặt phải ngay từ BƯỚC ĐẦU TIÊN và CUỐI CÙNG, nó không thể từ từ, hoặc bây giờ hoặc không bao giờ. Nó không bao giờ quên được nếu hôm nay nó đã hiểu và nó sẽ không bao giờ hiểu được nếu không phải là bây giờ. Nếu bạn cần ngày mai, bạn sẽ lại đi trên con đường mỗi ngày một chút một điều chỉnh nhưng tận sâu trong gốc rễ, cái ký ức nó sẽ chi phối và tự nhân rộng ra và bạn sẽ quá tải vào cuối con đường. Viet Nguyen 1003 CH Thứ Ba - 02 Tháng Giêng, 2018Cựu lực sĩ thể hình Arnold Schwarzenegger, đồng thời là diễn viên nổi tiếng của Hollywood, cựu chính trị gia, doanh nhân, nhà đầu tư, nhà hoạt động vì sức khỏe, đã đăng tấm hình ông ngủ ở ngoài đường ngay phía dưới bức tượng đồng nổi tiếng của chính mình với dòng tâm trạng "Thời thế đã thay đổi".Lý do của dòng trạng thái này không chỉ ám chỉ việc ông đã già, mà còn ám chỉ sự thay đổi của Chính quyền bang California. Hồi ông mới lên làm thống đốc bang California, chính quyền bang đã cho xây dựng khách sạn này với bức tượng của ông phía trước. Chủ sở hữu khách sạn đã nói với ông "Bất cứ khi nào ông đến, luôn có một phòng đã được đặt trước cho ông tại đây". Vài năm sau khi Arnold rời khỏi chính trường, ông quay lại khách sạn và người quản lý nói với ông rằng ông không thể ở lại đây vì tất cả các phòng đều đã được đặt lấy túi ngủ trong xe ra và nằm ngay trước bức tượng của mình với mục đích nói lên rằng "Khi tôi còn là một người đức cao trọng vọng, người ta luôn muốn tâng bốc tôi. Và khi tôi không còn như vậy nữa, người ta quên luôn tôi là ai và cũng quên luôn lời hứa của họ. Thời thế đã thay đổi. Đừng bao giờ quá tin tưởng vào vị trí hiện tại của bạn, hay những gì bạn đang có, tiền bạc, sức mạnh, trí tuệ... Sẽ chẳng có cái gì tồn tại mãi mãi."Bạn sẽ không bao giờ có lại được những gì bạn đang có hôm nay. Vậy nên hãy sống hết mình. Hãy dành thời gian của bạn cho những điều xứng đáng nhất, những người xứng đáng nhất.St Ngày xưa, mình rất sợ sự thay đổi. Với mình, điều làm cho mình cảm thấy an tâm đó là sự ổn định ở một trạng thái, với những mối quan hệ quen thuộc, một công việc quen thuộc, ở một nơi quen thuộc, ăn những món quen vị...Bởi vậy, mình thường hay hoài niệm về quá khứ, nhất là tuổi thơ êm đẹp vô lo được sống trong một ngôi nhà nhỏ có vườn nhiều cây trái, vô tư nô đùa không phải suy nghĩ về cuộc sống. Mình cứ muốn ở lại mãi với những điều vui vẻ, tốt đẹp cuộc sống đã đưa mình đến đây, năm 31 tuổi này, để mình chia sẻ một câu nói bất hủ về sự thay đổi"People change so that you can learn to let go, things go wrong so that you appreciate them when they're right, you believe lies so you eventually learn to trust no one but yourself, and sometimes good things fall apart so better things can fall together" - Marylin MonroeĐôi khi những điều tốt đẹp nhất ra đi để những điều tốt đẹp hơn có thể đến với dần người ta cũng nhận ra, thay đổi là điều tất yếu của cuộc sống, vì nó làm cho chúng ta trưởng thành hơn, tiến bộ hơn, hay ho hơn, tốt đẹp hơn nữa. À mà cũng có khi ngược 25 tuổi nhìn lại năm 22 tuổi thấy mình thật ngô nghê, dù lúc 22 tuổi mình cứ tưởng mình ngon lành rồi. Năm 30 tuổi nhìn lại lúc 25 tuổi thấy một con nhỏ ngông cuồng, thích thể hiện, hay mắc sai lầm ngớ ngẩn mà cứ tưởng mình sáng suốt và hiểu biết lắm. Mình nhận ra nếu mình không chịu thay đổi, cứ hoài niệm và níu kéo lấy những tốt đẹp của quá khứ, thì vài năm sau, mình sẽ thấy thế giới xung quanh thật lạ lẫm, bạn bè ai cũng khác đi, anh chị em trong gia đình cũng khác đi, ngay cả ba mẹ mình cũng khác đi. Cuộc sống đưa đến cho chúng ta nhiều sự kiện, nhiều thăng trầm, chính những điều đó buộc ta phải thay đổi. Nhiều người vì ảnh hưởng của sự kiện, môi trường mà biến mình thay đổi theo hướng tiêu cực đi. Mình đã từng thấy có người vì hận mối tình đầu mà sau này không muốn yêu ai. Cũng có người, vì bạn bè chơi xấu mà sau này luôn nghi ngờ tất cả các mối quan hệ. Có người sau khi mắc nợ nần, hay một cú sốc nào đó, cảm thấy bế tắc và rồi lâm vào rượu chè để quên đi hiện hiển nhiên đó không phải là hướng đi mà chúng ta nên theo đuổi. Nếu có thay đổi, thì hãy luôn cố gắng tiến lên. Mỗi ngày chỉ cần ta tiến bộ hơn ngày hôm trước 1% thôi, và ngày nào cũng như thế, sau một vài năm nhìn lại ta thấy mình khôn lớn hơn, hiểu biết hơn, đầu óc rộng mở hơn. Khi đó, cơ hội cũng sẽ đã có khoảng 5 lần nhảy việc trong suốt 9 năm đi làm. Trong 10 năm qua mình đã có chừng 50 người bạn mới. Mình đã học thêm ngành tiếng Anh, học vẽ, học về tổ chức sự kiện, học những khóa học nho nhỏ tăng kỹ năng mềm... Mình đã trải qua một mối tình vô vọng tuổi thanh xuân. Mình cũng từng từ chối vài người tỏ tình. Mình cũng đã vài lần bị thất nghiệp không có tiền trang trải cuộc sống. Mình đã ngốn hết chừng 50 cuốn sách trong khoảng 10 năm. Đó là những thay đổi của mình nếu nhìn lại quãng đường đã qua. Lúc thăng lúc trầm, lúc tuyệt vọng bế tắc, lúc đầy nhiệt huyết và hi đã lâu rồi mình không nhìn lại, mà chỉ cố gắng hướng về tương lai, tiến về phía trước. Bỗng nhiên hôm nay ngồi viết những dòng này mình có dịp để hoài niệm một chút, thì nhận ra, ôi mình cũng thay đổi thay đổi như thế nào cho tốt lên, chứ không phải cho xấu đi, mình xin chia sẻ chút kinh nghiệm của một người mà cuộc đời cũng chẳng mấy suôn sẻ đừng ai nghĩ cuộc đời rồi sẽ diễn ra như đúng kế hoạch, mình là một minh chứng cho việc lúc nào đời mình cũng bể kế hoạch cả.Điều đầu tiên mà mỗi người cần làm là không ngừng thu nạp kiến thức mới, bất kể lĩnh vực gì miễn bạn thích, mỗi ngày bạn đều nên học / mày mò được một thứ gì mới. Tin mình đi, một năm sau sẽ khác rất thứ hai là nếu lỡ vấp té thì đứng dậy chứ đừng nằm luôn. Đây là kinh nghiệm xương máu của mình. Vấp té thì cũng đau lắm chứ, cần có thời gian để nguôi ngoai, để vết thương khô lành, nhưng phải luôn vùng vẫy tìm cách để đứng dậy. Nếu nằm luôn thì bạn sẽ bị bế tắc với vũng lầy mà mình vừa té xuốngKhi mình thất nghiệp, thậm chí là đến 6 tháng không xin được việc ở đâu chính thức, mình đã luôn quẫy đạp bằng mọi cách, học cách sửa lại CV, trau dồi thêm tiếng Anh để viết thư xin việc hay hơn, nộp vào thật nhiều công ty, chịu khó đi phỏng vấn bất kể lúc nào, thử việc ở những nơi mình cảm thấy chấp nhận được, rồi khi cảm thấy không ổn thì rời khỏi đó và tiếp tục tìm kiếm nơi thích hợp dành cho mình. Quá trình đó mất 6 tháng, bạn tưởng tượng chứ, 6 tháng trời không có thu nhập nhưng mình vẫn miệt mài đi tìm. Nhận thức được tình thế của bản thân và luôn tìm cách cải thiện hay vượt qua, là đức tính cần thiết để bạn luôn tiến thứ ba tìm người tốt người giỏi mà chơi, vì mình sẽ theo họ mà tốt lên, giỏi lên. Dù ít hay nhiều, con người ta sống vẫn có phần bị ảnh hưởng, tác động từ ngoại cảnh, trừ phi là người có tư duy cứng rắn khó lay chuyển. Cái tốt cái đẹp thì có sức lan tỏa rất mạnh mẽ, nhưng cái tệ hại thì cũng có sức quyến rũ chẳng kém gì. Nếu mình chơi với một người suốt ngày mê shopping, rủ mình đi shopping hoài, rồi cũng có lúc mình chi tiền mua những món mình chưa cần thiết, như họ. Vì những điều khiến ta sung sướng u mê thì ai chẳng thích. Nhưng nếu mình chơi với một người bạn mà họ lo tập trung lo học hành, có được thành quả từ việc học, kiếm được tiền một cách hiệu quả, thì mình sẽ tò mò và muốn có kết quả như họ, rồi mình sẽ làm những hành động giống họ để có được kết quả ấy. Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, nhưng quan trọng là bạn phải phân định được đâu là đèn, đâu là mực đối với thứ tư đừng nghĩ thời gian còn dài, nhưng cũng đừng nghĩ quá ngắn. Nếu nhìn mình năm 24 tuổi, đầy hoang mang, lo lắng và bế tắc, chỉ nhìn trong cái năm ấy thì quả thực cuộc đời không đáng sống chút nào. Một con người vô nghĩa, chẳng đem lại giá trị gì. Đó là nghĩ ngắn, vì mình chỉ nghĩ quanh quẩn trong cái vòng tròn năm 23 - 24 - 25 tuổi, thấy mình bất lực, biết làm gì để cải thiện đây, vì mình muốn cải thiện thật nhanh để bằng bạn bằng bè. Nhưng so với một quãng đời dài rộng của mình trải dài từ nhỏ cho đến nay, năm 31 tuổi, thì cái năm 24 tuổi ấy như một dấu chấm, đen thui, đầy xấu hổ, nhưng cũng lu mờ. Một mối tình chẳng có gì còn lưu luyến, một công việc với những đứa đồng nghiệp xấu tính đâm chọt, một cú liều nộp đơn xin nghỉ việc của đứa trẻ bốc đồng, những đêm khuya ngồi vật vờ trong bóng tối khóc lóc bi thảm khi nghĩ về cuộc đời, ông ngoại mất, mình gầy gò xấu xí... Tất cả những điều đó bây giờ đã bị lu mờ. Nếu ngày đó mình nghĩ xa hơn, rằng chừng 5 năm nữa thôi, cuộc đời mình sẽ khác đi nhiều lắm, mình sẽ không đau khổ suy tư đến thế và sống một cuộc đời tươi tỉnh hơn. Nhưng cũng đừng nghĩ thời gian là vô hạn rồi phung phí, mà phải luôn cố gắng trong mỗi phút giây đều làm được gì đó có ích. Vì nếu cứ nằm im để chờ và tưởng tượng đến năm 30 tuổi thì mình đã không thể được như bây đó, mình đã đổi thay, rất nhiều. Và thay đổi là điều tất yếu rồi, bây giờ mình không còn buồn khi thấy sự vật sự việc cứ thường xuyên thay đổi nữa, mình chỉ mong nó thay đổi theo hướng tốt có một điều mình trân trọng khuyên bạn đừng bao giờ đổi thay, là tâm hồn và trái tim tràn đầy tình yêu thương, những phẩm chất tốt đẹp bạn đã được nuôi dưỡng từ thuở nhỏ... Đừng! Bạn có thể lớn lên với những tổn thương, mất mát, đau khổ, những kinh nghiệm, sự trải đời, kiến thức, sự giàu có... mọi thứ đều thay đổi theo thời gian, nhưng xin giữ cho tâm hồn bạn đừng bị mẻ khuyết đi một chút nào, nếu có thay đổi thì nó chỉ đẹp hơn mà thôi. - Cuộc sống luôn thay đổi và bạn cũng vậy. Vì vậy, không bao giờ là quá muộn để thay đổi cuộc sống của bạn. Mỗi ngày, cuộc sống của chúng ta đều thay đổi không ngừng. Điều này buộc chúng ta phải thay đổi để thích nghi với cuộc sống. Một số thay đổi trong cuộc sống khiến bạn vui mừng nhưng cũng một số thay đổi khác khiến bạn ngần ngại. Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân một câu hỏi trung thực rằng "Phải chăng chúng ta thường giới hạn bản thân trước những cơ hội, trải nghiệm và thậm chí từ bỏ giấc mơ nhất định vì chúng ta đang quá quen với cuộc sống ổn định hiện tại?" Không có sức mạnh nào khác mạnh hơn sức mạnh ý chí. Có ý chí, bạn sẽ có đủ dũng khí và năng lượng để vượt qua trở ngại và thử thách. Cuộc sống luôn thay đổi và bạn cũng vậy. Vì vậy, không bao giờ là quá muộn để thay đổi cuộc sống của bạn. Dưới đây là 1 số cách để bạn thay đổi cuộc sống và bắt đầu lại từ đầu Không có sức mạnh nào khác mạnh hơn sức mạnh ý chí. Ảnh minh họa 1. Xác định mục tiêu Hãy suy nghĩ xem điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn và mục tiêu của bạn trong tương lai. Có phải bạn đang muốn thay đổi công việc hay không? Nếu vậy, bạn hãy tìm hiểu sâu hơn về lý do thôi thúc bạn thay đổi nghề nghiệp. Bạn có thế mạnh gì và đam mê trong lĩnh vực gì? Bạn cảm thấy hạnh phúc nhất khi được làm công việc gì? Hãy suy nghĩ về lý do thôi thúc bạn ước mơ và hiện thực hóa ước mơ của bạn. Khi bạn tự tin, bạn sẽ đủ năng lượng và dũng khí để thay đổi và sống khác biệt. 2. Hãy là phiên bản tốt nhất của chính bạn Nếu bạn muốn sống khác biệt và trở nên hành công hơn trong cuộc sống, trước tiên, bạn cần phải bắt đầu trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Hãy thể hiện hết các điểm mạnh và cố gắng khắc phục, hạn chế những điểm yếu. Hãy thể hiện hết các điểm mạnh và cố gắng khắc phục, hạn chế những điểm yếu. Ảnh minh họa 3. Bắt đầu thay đổi từ những điều nhỏ nhất Khi bạn muốn thay đổi cuộc sống của mình, bạn không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại ngay từ đầu. Thông thường, bạn cần thay đổi từng chút một. Những thay đổi nhỏ sẽ tạo ra sự khác biệt lớn. Ví dụ Nếu một trong những mục tiêu của bạn là khỏe mạnh hơn và giảm cân thì bạn cần phải thay đổi chế độ ăn uống, vận động của chính mình. Hãy bắt đầu ăn ít tinh bột và đồ ngọt hơn. Sau đó, bạn cần tập luyện và uông nước nhiều hơn mỗi ngày. Hãy nhớ rằng không bao giờ là quá muộn để thay đổi cuộc sống của bạn. Các yếu tố như tuổi tác, thời gian hoặc thậm chí kinh nghiệm không thể cản trở khao khát theo đuổi ước mơ, mục tiêu của bạn. Cuộc sống sẽ có ý nghĩa khi bạn không ngừng cố gắng, dám ước mơ và theo đuổi ước mơ. Quỳnh Trang/Theo Lifehack 9 xu hướng làm đẹp đang được sao Hàn tích cực 'lăng xê' trong hè này 1. Tôi bắt đầu kinh doanh nhà hàng khi 53 tuổi2. Tôi quay lại trường học ở tuổi 46 để trở thành nhà trị liệu tâm lý3. Sự qua đời của vợ đã làm tôi thay đổi Thay đổi. Đó có thể là sự lựa chọn của bạn khi cuộc sống trở nên quá vô vị, nhàm chán, nhưng cũng có khi do cuộc sống buộc bạn phải như vậy với những biến cố bất ngờ. Dù là gì đi chăng nữa, dù ở độ tuổi nào, hãy luôn sẵn sàng đón nhận những thử thách, trải nghiệm mới, bởi có thể có một cánh cửa diệu kỳ mà bây giờ bạn mới có dịp khám phá. Trong thế giới hiện đại bận rộn, đôi khi chúng ta bất giác nhận ra rằng, con người như một cỗ máy được cài đặt chương trình tự động sáng sáng thức giấc trên cùng chiếc giường, sửa soạn đầu tóc, quần áo chỉnh tề và di chuyển đến nơi làm việc, rồi làm cùng một công việc mỗi ngày. Thậm chí, cả những ngày lễ tết, chúng ta cũng ăn cùng những món ăn ấy, đến cùng những nơi ấy để đi du lịch hoặc thăm người thân. Đôi khi bạn không nhận ra những điều đó đang rập trong một cái khuôn cứng ngắc, và cũng chẳng buồn suy nghĩ về những điều ấy. Và nếu một ngày bạn, bạn đột nhiên bị mất việc, hôn nhân đổ vỡ, hay người thân qua đời… Phải chăng, đã đến lúc chúng ta nên thay đổi? Thật ra, thay đổi không đáng sợ, mà trái lại, còn đem đến cho bạn một cơ hội trải nghiệm mới. Hãy cùng đọc những câu chuyện dưới đây, có lẽ bạn sẽ nhận ra, không bao giờ là quá muộn để thay đổi cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. 1. Tôi bắt đầu kinh doanh nhà hàng khi 53 tuổi Ông Brad Gold, 72 tuổi, sống tại Los Angeles, tiểu bang California, Mỹ Tôi bị sa thải vào năm tôi 53 tuổi khi giữ chức quản lý cấp cao của một chuỗi nhà hàng. Thật sự rất khó để tìm một công việc mới tại thời điểm mà hầu như mọi người đều kinh doanh theo tập đoàn. Tôi đã phải ra quyết định bây giờ hoặc không bao giờ đối với việc mở nhà hàng, đó là ước mơ từ thuở nhỏ của tôi. Có rất nhiều vấn đề phải suy nghĩ nếu mở nhà hàng. Ông Brad Gold, chủ quán “Black Dog Coffee” ảnh Getty images. Đầu tiên, tôi phải tìm và thuê lại một cửa tiệm đang trong hoạt động kém hoặc một nhà hàng mà chủ sở hữu đang muốn sang nhượng lại. Thật may mắn, yếu tố thứ nhất đã được đáp ứng, khi tôi tìm thấy chỗ vừa ý, chỉ cách nơi tôi ở khoảng 8 dãy nhà. Điều trăn trở thứ hai, là làm thế nào để có vốn. Mọi chuyện xảy đến khá bất ngờ và tôi chưa có khoản dành dụm nào cho việc này, nên đi vay là phương án hợp lý nhất lúc ấy. Tôi mượn tiền từ bạn bè và người thân. Thứ ba là khâu bài trí trong quán, lên thực đơn món ăn, công thức nấu ăn… Những việc ấy do một tay vợ tôi làm, cô ấy đã rất khéo léo và tỉ mỉ tới từng chi tiết. Tôi đặt tên cho quán là “Black Dog Coffee“. Và như mọi người thấy đấy, sau 18 năm, chúng tôi đang kinh doanh tốt hơn bao giờ hết. Nghĩ lại lúc bị buộc thôi việc, tôi thấy thực ra đó là một bước ngoặt để mở ra một cơ hội lớn trong cuộc đời mình. 2. Tôi quay lại trường học ở tuổi 46 để trở thành nhà trị liệu tâm lý Bà Karen Whitehead, 52 tuổi, Alpharetta, tiểu bang Georgia, Mỹ Tôi có ba đứa con, một đứa đang học Cao đẳng, một đứa tốt nghiệp cấp ba và một đứa thì đang học cấp hai. Mẹ của tôi đã già, bà sống cùng chúng tôi và bà có vài vấn đề sức khỏe của người cao tuổi. Sau một thời gian dài nghỉ ở nhà để chăm sóc các con đến lúc trưởng thành, tôi được nhận dạy khối lớp ba của một trường tiểu học. Vài năm sau, cuộc sống của tôi thật khốn khổ. Tôi bắt đầu có những vấn đề về sức khỏe biểu hiện trên cơ thể và mức độ stress đáng báo động. Tôi không muốn làm công việc ấy nữa, nhưng lại không có ý tưởng làm điều gì khác. Bà Karen Whitehead ảnh Karen Whitehead Counseling. Chồng tôi và cả nhà đã ủng hộ tôi chọn công việc khác độc lập hơn một chút nhưng vẫn làm trong trường học, đó là công việc gây quỹ và truyền thông. Khi ấy, cấp trên của tôi, ngoài giờ làm việc, còn làm thêm công việc là chăm sóc bệnh nhân nội trú trong nhà chăm sóc đặc biệt. Cô đã rủ tôi đi cùng, công việc làm tôi thấy hứng thú bởi tôi có thể tiếp xúc và đồng cảm với bệnh nhân và người nhà của họ. Sau đó, tôi đã hỏi chuyện một số người hiểu biết về công việc này, tôi muốn tìm xem mình nên học dược sĩ hay dịch vụ xã hội. Tôi cũng tìm kiếm thông tin các khóa học trên catalog các trường đại học. Cuối cùng, tôi quyết định học khóa học trực tuyến của trường Đại học Boston, chuyên về mảng công việc xã hội. Tôi bỏ công việc cũ, xin nghỉ việc để chăm sóc mẹ và hoàn thành khóa học trong 3 năm. Hiện giờ, tôi đã có bằng tư nhân, là Chuyên gia tư vấn Karen Whitehead, với nhiệm vụ giúp đỡ những bệnh nhân bị stress, rối loạn lo âu, ung thư và các bệnh mãn tính tận hưởng niềm vui cuộc sống. 3. Sự qua đời của vợ đã làm tôi thay đổi Ông Allen Klein, 79 tuổi, San Francisco, tiểu bang California, Mỹ Năm tôi 40 tuổi, vợ tôi qua đời bởi một loại bệnh gan hiếm gặp. Khi đó, cô ấy 34 tuổi, chúng tôi có một đứa con gái 10 tuổi và tôi đồng sở hữu một hãng kinh doanh in lụa tại San Francisco. Sau cái chết của vợ, tôi nhận thấy mình phải làm chuyện lớn gì đó lớn hơn trong đời, nhưng lúc ấy chưa thật sự có ý tưởng nào. Tôi quyết định sang nhượng lại hết số vốn của tôi ở công ty in lụa cho người bạn đồng sở hữu, và chờ đợi xem tiếp theo phải làm gì. Vợ tôi là một người có khiếu hài hước, mặc dù 3 năm cuối cùng cô ấy phải chống chọi với bệnh tật cùng nước mắt, cô ấy vẫn rất hay cười. Cô ấy đã làm tôi ý thức được tầm quan trọng của tiếng cười, dù chỉ là chút ít, nhưng nó đã giúp tôi, cô ấy và những người xung quanh vượt qua quãng thời gian sóng gió đó. Ông Allen Klein ảnh The Epoch Times. Tôi quyết định quay trở lại trường học để học về phương pháp trị liệu bằng tiếng cười, tôi cũng tập nói trước đám đông và tình nguyện giúp đỡ những người đang ở bên bờ vực của sự sống và cái chết. Tôi cũng quan sát họ đã dùng trị liệu bằng khiếu hài hước này như thế nào để vượt qua được giai đoạn khó khăn. Tất cả những điều đó được viết trong quyển sách đầu tiên của tôi, “The Healing Power of Humor” tạm dịch “Sức mạnh chữa lành từ khiếu hài hước”, hiện nay đã được xuất bản với 9 thứ tiếng. Còn nữa Đinh Nguyệt Theo Reader’s Digest Video xem thêm Sau giờ bay, Cơ trưởng người Việt tìm ra món quà quý giá và thực hiện nguyện ước của mình

thế nhưng bây giờ quá nhiều đổi thay