buổi sáng tốt lành. 2022/10/09 08:25 (Chủ nhật) Chúng tôi sẽ thông báo đến bạn đọc những thông tin mới nhất về "Game Crane Toreba-Game Crane Online". Đọc chương Cẩu nô cung đình sinh hoạt truyện List Đam Mỹ Ngược (Cổ Đại )Tác giả: Dailyowl Thể loại: cung đình, cường cường bá đạo hoàng đế công,một chút ngược luyến, SM, HE “Cẩu nô vô dụng, mang hắn về phòng ngủ, sau đó lệnh ngự y đến khám và chữa bệnh cho hắn, nhất định không được để hắn chết, biết không?”. Tư Mã Ngung nói xong liền dẫn Quán Quân hầu hồi cung, lưu lại Lý Trường An giải quyết hậu quả. Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt Chương 74 : Chương 74 CHƯƠNG 74 Lúc đế hậu xem kịch mua vui thì ở ngoài điện Quang Hoa, Tư Mã Cần cùng Khổng Chiêu Minh đang bị trói song song trên hai cái cột gỗ, gió lạnh thổi qua rất khó chịu. Cung nhân đứng bên cạnh chờ hoàng đế hồi cung. [Hỏa Tốc HCM] Xe Cần Cẩu Chòi Chân Cho Bé Cỡ Lớn Có Nhạc Tải trọng 35kgcó giá rẻ nữa, giờ chỉ còn 270,000đ. Suy nghĩ thật lâu, đặt hàng thật nhanh và khui hàng thật mau để review cho bạn bè cùng chung vui hén. Cá voi sát thủ truy sát hải cẩu. 19:02 8/10/2022 19:02 8/10/2022 Kinh nghiệm du lịch 18.4K. Sau khi đẩy hải cẩu ăn cua xuống biển, cá voi sát thủ đã tận dụng lợi thế tốc độ để truy sát con mồi. 01:20. Tượng đá trên đảo Phục Sinh hỏng nặng do cháy rừng YGXGl7. Truyện Audio CV Đam Mỹ Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt 75 người đang đọc truyện này. Tác giả DailyOwl Thể Loại Đam Mỹ Tình trạng Full Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Năm xuất bản 2018 Số Chữ 135,980 Truyện Dịch 100% Lượt xem 2,902 Từ Khoá cau no cung dinh sinh hoat cau no cung dinh sinh hoat full cau no cung dinh sinh hoat prc doc truyen cau no cung dinh sinh hoat Tác giả DailyOwl, Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Thể Loại Đam Mỹ Tình trạng Full Nghe từ đầu Tổng đề cử Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt Đã có 14 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Trường Lạc cung có một nô tài,Hắn là một tên cẩu nô là con chó bí mật của hoàng không bằng một súc vật, người lại càng không hành hạ tra tấn giả mang muốn sống cũng không được chết lại càng không thể Tags cau no cung dinh sinh hoat cau no cung dinh sinh hoat full cau no cung dinh sinh hoat prc doc truyen cau no cung dinh sinh hoat Mới nhất Chương 0083 5 năm trước Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt Tổng đề cử 0 Tuần 466 Tháng 312 Chương 22 Tư Mã Ngung chậm rãi cởi y phục của cẩu nhân, không có thô bạo, mà tràn ngập tính nhẫn nại, dường như xem cẩu nhân là thủy tinh dễ vỡ. "Không cần sợ hãi, trẫm sẽ thực ôn nhu, sẽ không thô bạo". Tư Mã Ngung thấy hắn toàn thân run rẩy, trong lòng hiểu được mười năm qua hắn đã rất sợ hãi. Dấu vết khắc sâu trên người cẩu nhân cũng không phải chỉ hai ba canh giờ là có thể tiêu trừ. "Chủ nhân, thật sự sẽ không dùng roi đánh nô sao?". Sau khi tháo thiết lồng, cẩu nhân lấy dũng khí, lớn mật hỏi chủ nhân. "Sẽ không, ngươi thấy nơi này có sao không?". Tư Mã Ngung vừa nói vừa xoa ngực hắn, lưu lại một ít điểm đỏ. "Chủ nhân, nô là đang nằm mơ sao? Tỉnh lại sẽ phát hiện tất cả đều không phải sự thật". Đôi mắt hắn chảy xuống hai giọt lệ, hắn biết chủ nhân chán ghét hắn khóc, nhưng hắn thật sự không thể khống chế được bản thân. "Ngoan, cứ đem quá khứ xem như ác mộng. Khi ở trên giường, trẫm chấp thuận ngươi xưng trẫm là Ngung, không cần xưng chủ nhân, ngươi cũng không cần phải tự xưng nô, dùng ta, rõ chưa?". Tư Mã Ngung thương tiếc liếm đi nước mắt hắn. "Đã rõ, chủ nhân". Hắn đáp. "Ngung, là Ngung". Y nhẹ giọng sửa chữa, ngữ khí tuy ôn nhu, nhưng lại toát ra biểu tình không thỏa hiệp. "Ngung". Cẩu nhân rốt cục cũng thốt ra được một tiếng. Tư Mã Ngung khẽ liếm đầu nhũ hắn, khiến hắn rên rỉ thở dốc. Từ lúc hắn mười ba tuổi tới nay, bảy năm qua đều xảy ra vô số chuyện, nhưng chưa có tiến triển nào đáng kể. Tư Mã Ngung đem gối kê dưới mông hắn. Cẩu nhân tình dục đã muốn bừng bừng phấn chấn, hai mắt ngập lửa nhìn chủ nhân, còn hơn cả dùng xuân dược. Hoàng đế vừa lòng nở nụ cười. Y dùng tay bôi thuốc mỡ chuẩn bị, nhưng vẫn đổ thêm một ít lên long căn, sau đó cẩn thận đi vào "Ngươi có đau không? Tiểu cẩu". Tư Mã Ngung một bên nhẹ nhàng trừu sáp, một bên xoa nắn dương vật của hắn. "Sẽ không, Ngung, nhanh lên". Cẩu nhân đối với sự ôn nhu của Tư Mã Ngung rất bất mãn, hắn đã sớm không phải xử nữ. Chủ nhân lúc trước không quan tâm đến hắn, hiện tại lại thương tiếc hắn cái gì nha. "Trẫm là thương tiếc ngươi, ngươi còn không cảm kích, đáng đánh". Tư Mã Ngung vì thế thúc mạnh vào trong. Hắn nghe thấy chữ đánh, lập tức thần sắc kinh ngạc, e sợ chủ nhân lại hung bạo với mình. "Trẫm sẽ không đánh ngươi, về sau cũng không, không phải sợ". Y vội vàng lên tiếng trấn an. Hai cơ thể dây dưa cùng một chỗ, quay cuồng rên rĩ. Chủ nhân mãnh liệt tiến công, nô lệ thẳng lưng chào đón. Long sàng bị lay động kịch liệt, thật lâu mới ngừng. "Tiểu cẩu, nhanh ngủ a, trẫm làm bạn với ngươi". Tư Mã Ngung biết hắn đã mệt, hôm nay đã nhiều lần sủng hạnh hắn. "Ngung, có cần phải đội thiết lồng không?". Hắn tuy rằng mệt mỏi, nhưng bản năng của nô lệ khiến hắn không thể quên. . Tác giả Dailyowl Thể loại cung đình, cường cường bá đạo hoàng đế công,một chút ngược luyến, SM, HE. Editor Vĩ Cầm Beta Tử Đằng Tình trạng bản edit Hoàn Văn án Trường Lạc cung cất chứa một nô tài. Hắn là cẩu nô, là con khuyển bí mật của hoàng đế. Cẩu nô, súc vật không bằng, người càng không phải. Bị vu nhục đối đãi, bị hành hạ tra tấn, sống không ra sống, muốn chết không chết được. Cơ bản vị hoàng đế kia không cho hắn làm người. Uỷ khuất, nhưng không thể phản kháng. Tâm hắn mỗi ngày đều mong đòn roi có thể đưa hắn tới Cửu tuyền gặp vị tiền Thái hậu rất mực sủng hạnh hắn năm xưa. Đến một ngày, sau khi trải qua một trận thập tử nhất sinh, hắn dậy, và thấy thái độ của hoàng đế đối hắn hoàn toàn thay đổi. Là đang chơi trò mèo vờn chuột với hắn sao? Nhưng… hắn thực mong trò chơi này đừng sớm kết thúc, để hắn cảm nhận chút hơi ấm đi… Đôi lời nhắn nhủ Khi mới bắt đầu làm truyện này, cả hai chị em chúng tớ đều còn khá non, vậy nên khả năng chọn truyện cũng không tốt lắm. Lúc đó tụi mình bắt đầu làm truyện này vì muốn đọc và chưa có ai làm. Sau một thời gian nhìn lại, tụi mình mới phát hiện truyện này vô cùng cẩu huyết và có khá nhiều lôi. Dù gì cũng là công sức tụi mình bỏ ra, nên tụi mình không nỡ gỡ xuống. Nhưng tụi mình thêm vài dòng nhắn nhủ này để cảnh báo cho một vài bạn. Nếu các bạn vẫn muốn đạp lôi thì xin mời tự nhiên. Còn nếu không, bỏ qua truyện này cũng không làm ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả, vậy nhé ^^ ——————————————— ♣ Chương 1 ♣ ♣ Chương 2 ♣ ♣ Chương 3 • Chương 4 ♣ ♣ Chương 5 • Chương 6 • Chương 7 ♣ ♣ Chương 8 • Chương 9 • Chương 10 • Chương 11 ♣ ♣ Chương 12 • Chương 13 • Chương 14 • Chương 15 • Chương 16 ♣ ♣ Chương 17 • Chương 18 • Chương 19 • Chương 20 • Chương 21 ♣ ♣ Chương 22 • Chương 23 • Chương 24 • Chương 25 ♣ ♣ Chương 26 • Chương 27 • Chương 28 ♣ ♣ Chương 29 • Chương 30 ♣ ♣ Chương 31 ♣ ♣ Chương 32 • Chương 33 ♣ ♣ Chương 34 • Chương 35 • Chương 36 ♣ ♣ Chương 37 • Chương 38 • Chương 39 • Chương 40 ♣ ♣ Chương 41 • Chương 42 • Chương 43 • Chương 44 ♣ ♣ Chương 45 • Chương 46 • Chương 47 ♣ ♣ Chương 48 • Chương 49 ♣ ♣ Chương 50 ♣ ♣ Chương 51 • Chương 52 ♣ ♣ Chương 53 • Chương 54 • Chương 55 ♣ ♣ Chương 56 • Chương 57 • Chương 58 • Chương 59 ♣ ♣ Chương 60 • Chương 61 • Chương 62 • Chương 63 • Chương 64 ♣ ♣ Chương 65 • Chương 66 • Chương 67 • Chương 68 • Chương 69 ♣ ♣ Chương 70 • Chương 71 • Chương 72 • Chương 73 ♣ ♣ Chương 74 • Chương 75 • Chương 76 ♣ ♣ Chương 77 • Chương 78 ♣ ♣ Chương 79 ♣ ♣ Chương 80 ♣ . →Chính văn hoàn← . ♣ Phiên ngoại 1 ♣ ♣ Phiên ngoại 2 ♣ ♣ Phiên ngoại 3 ♣ . ~*~ Link down bản word Bên trong Phù Hoa điện, một cung nhân đang hầu hạ một thiếu niên gầy yếu ăn điểm tâm, một chén cháo, hai cái bánh ngô, tuy người hầu trong Trường Lạc cung đều không thể nghe không thể nói nhưng vẫn có thể cùng thiếu niên kia dùng bút giao tiếp, không có bất kì trở ngại niên mặc thanh y thanh đạm, có thể thấy được trên người đều là vết đỏ và vết bỏng, thiếu niên lẳng lặng nhìn Tư Mã Ngung ngồi trên bảo tọa, hoàng đế không nói chuyện gì chỉ xem tấu chương. Lúc đó hắn chỉ mới mười tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ chỉ có thể ở trong Phu Hoa điện không thấy trời không thấy đất này mà chịu đựng đủ loại dằn vặt của Tư Mã Ngung. Năm mười ba tuổi hắn đã thử bỏ trốn một lần, kết quả bị bắt trở về, hoàng đế trong cơn thịnh nộ đích thân dùng một cây gậy làm từ gỗ đàn mộc cứng như sắt cắt đứt gân xương đùi phải sau đó đánh hai mươi bản vào mông hắn, trên lưng phải chịu một trăm roi cực hình, roi là do hình bộ đặc chế chuyên dùng đánh vào trên da thịt, chỉ có đau đớn chứ không chảy máu hay lưu lại sẹo. Hắn thực ra chỉ là một tên cẩu nô để hắn hành hạ mà thôi, nhưng sao tự nhiên một thứ gọi là tình cảm xuất hiện khiến hắn khốn đốn thế này... Truyện tiểu thuyết hay mang tên Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt xoay quanh về trường Lạc cung có một nô tài,Hắn là một tên cẩu nô là con chó bí mật của hoàng không bằng một súc vật , người lại càng không hành hạ tra tấn giả mang muốn sống cũng không được chết lại càng không thể * Ngày mười tám tháng năm, Long Khánh năm thứ mười, Tư Mã Ngung thiết triều sớm xong nhàn hạ không có việc gì, ngự giá đến Trường Lạc cung, long kiệu dừng trước Phu Hoa điện, như thường lệ chỉ có Lý Trường An theo thánh giá đi vào trong, những người khác phải đứng chờ bên ngoài. Bên trong Phù Hoa điện, một cung nhân đang hầu hạ một thiếu niên gầy yếu ăn điểm tâm, một chén cháo, hai cái bánh ngô, tuy người hầu trong Trường Lạc cung đều không thể nghe không thể nói nhưng vẫn có thể cùng thiếu niên kia dùng bút giao tiếp, không có bất kì trở ngại nào. Thiếu niên mặc thanh y thanh đạm, có thể thấy được trên người đều là vết đỏ và vết bỏng, thiếu niên lẳng lặng nhìn Tư Mã Ngung ngồi trên bảo toạ, hoàng đế không nói chuyện gì chỉ xem tấu chương, vì vậy hắn tiếp tục ăn bánh ngô của mình, tuy là rất khô và khó nuốt nhưng nếu không ăn thì bụng sẽ rất đói. Ở đây không giống với cung điện khác, mỗi ngày chỉ có ngự lâm quân sáng chiều mang đồ ăn đến đặt trước điện rồi cho cung nhân mang vào, hơn nữa hắn là kẻ so với nô lệ còn thấp hèn hơn, phạm vi hoạt động của hắn chỉ giới hạn trong Phu Hoa điện, không thể bước ra ngoài nửa bước, bởi vì hắn là tội nhân do tiên đế khâm định, việc hắn tồn tại trong cung là một bí mật rất lớn. * Truyện xuyên không với những tình huống đầy độc đáo, hứa hẹn mang đến một tựa truyện hay . Mời các bạn đón đọc. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Hào Môn Nữ Phụ Là Thần Y Trì Mạch Chân Long Va Phải Ác Nữ Yểu Yểu Lĩnh Tiên Tuyệt Thế Hôn Quân Đồng Ny Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 Nguyệt Mị Ly Phù Sinh Mộng Chi Thương Hải Trần Ai Kẻ Đến Từ Thế Giới Khác NHĐT Zero CHƯƠNG 83 PN3Lục hoàng tử Lạc quận vương Tư Mã Ban lúc lên năm vẫn như cũ rất thích cười, nhưng trong sự tươi cười đáng yêu đó lại ẩn chứa một chút bướng bỉnh, thích trêu chọc cung nhân, thậm chí còn từng lén trốn dưới long sàng, nhìn lén phụ hoàng và mẫu hậu ân ái, kết quả chưa xem được đã bị Tư Mã Ngung phát là hoàng đế lúc trước, nhất định sẽ đánh tới mông nở hoa, nhưng từ lúc Hinh Lan và Ban Nhi được sinh ra tới nay, không một chút chỉ trách nào, ngay cả răn dạy cũng rất ít, thậm chí nói là răn dạy, không bằng đổi lại thành an ủi thì có lý hơn. Ngược lại, các ca ca có khi cũng nghiêm khắc một chút, nhưng cũng rất thương yêu Mã Ban biết mình gặp rắc rối, lập tức chủ động quỳ trước giường, hai tay kéo lấy lổ tai, nước mắt lưng tròng, quần áo không chỉnh tề, bộ dáng thực đáng thương, song thân dở khóc dở cười.“Con và tỷ tỷ đang chơi trốn tìm, không biết phụ hoàng mẫu hậu đang ở trên giường”. Tư Mã Ban vội vàng biện hộ.“Phải không, vậy thì mau ra chơi tiếp, không cần quấy rầy”. Tư Mã Ngung thở dài, bàn tay vốn giơ lên cũng buông xuống.“Ban Nhi, các ngươi phải cẩn thận, biết không?”. Từ Húc bất đắc dĩ nói, tuy rằng rõ ràng biết không phải lý do này, nhưng vẫn rất quan tâm nhắc nhở hai đứa con, ai bảo chúng nó là do mình thiên tân vạn khổ sinh ra được.“Đã biết, Ban Nhi nhất định sẽ cẩn thận, Ban Nhi cáo lui”. Tư Mã Ban lập tức thu hồi biểu tình ưu thương trên mặt, cợt nhả rời khỏi phòng. Thái tử Tư Mã Khiêm bởi vì tuổi cũng đã lớn, cho nên ở không lâu đã chính thức chuyển ra khỏi Trọng Hoa cung, phòng ngủ ở Quang Hoa điện lập tức vào tay Hinh Lan và Ban sau đó, Tư Mã Ngung phân phó cung nhân đóng cửa lại để tránh người khác quấy rầy bọn họ.“Ngung, ngươi năm đó không phải đã nói phải nghiêm phạt sao? Nó thật sự rất bướng bỉnh, ngươi nên trách phạt nó một chút”. Từ Húc quyết định giao trách nhiệm cho y.“Bỏ qua đi, chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần phải đánh nó, nếu trẫm thật sự muốn đánh, ngươi bỏ mặc được sao?”. Tư Mã Ngung đã hoàn toàn quên đi chuyện năm đó, thường vì việc nhỏ mà đánh con là Tư Mã Ban trở thành tiểu bá vương trong cung. Cứ như vậy mãi tới khi sáu tuổi, lần đầu tiên nó biết được mùi vị bị đánh vào đế hậu lần đầu nam tuần thị sát, đã trồng hai cây quế nhỏ ở sân ngoài điện Quang Hoa. Bây giờ chúng đã lớn lên, nhiều năm khai hoa nở nhụy, tỏa hương ra bốn rễ cây quấn chặt lấy nhau, rất khó để tách ra giống như tình cảm của đế hậu vậy, vì thế các cung nhân rất quan tâm chăm sóc chiều hôm đó, Tư Mã Ban quyết định trèo lên cây quế hái hoa, cung nhân rất kinh hãi, bởi vì Lý Trường An không ở trong cung, cho nên lập tức bẩm báo cho tiểu lễ tử tổng quản chuyên hầu hạ hoàng hậu.“Điện hạ, rất nguy hiểm, người mau xuống đi, nương nương từng có chỉ lệnh nô tài không được để điện hạ trèo cây”. Tiểu lễ tử vội vàng đến đứng dưới tàng cây khuyên can.“Mẫu hậu là lệnh cho ngươi, không phải lệnh bổn vương”. Tư Mã Ban đã quên Từ Húc từng luôn dặn dò mình việc này, nên cho rằng lời mình nói là hợp tình hợp lý.“Vậy nô tài đành phải bẩm báo nương nương, mong điện hạ thứ tội”. Tiểu lễ tử gánh vác trách nhiệm không được.“Bổn vương không cho ngươi đi bẩm báo mẫu hậu, nghe không?”. Tư Mã Ban tức giận quát, dùng sức giẫm lên cành cây, kết quả cành cây đó không thể chịu được sức nặng nên bị gãy, cả người nó ngã xuống dưới, may mắn nhờ tiểu lễ tử đỡ được nên không có bị thương, nhưng nó đã bị dọa đến ngây ngốc.“Lập tức truyền ngự y lại đây”. Tiểu lễ tử cao giọng phân phó cung nhân, đế hậu rất yêu thương Lục hoàng tử, nếu thân thể hoàng tử điện hạ có tổn thương gì, bọn họ chắc cũng không sống lễ tử lập tức ôm lấy Tư Mã Ban, chạy vội đến phòng của đế hậu. Từ Húc đang cùng con gái ngủ trưa ở đó.“Cuối cùng là chuyện gì? Mau nói cho bản cung”. Từ Húc nghe được tiếng vang, trợn mắt hỏi tiểu lễ tử vẻ mặt kinh hoàng.“Nương nương thứ tội, điện hạ vừa rồi trèo lên cây, kết quả nhánh cây bị gãy, điện hạ ngả xuống dưới, nô tài đỡ được điện hạ, cho nên hẳn là không bị thương gì. Nhưng điện hạ lại bị kinh hách, nô tài đã sai người truyền ngự y đến. Xin nương nương cứ yên tâm”. Tiểu lễ tử giao Tư Mã Ban cho Từ Húc.“Không cần dọa mẫu hậu, ngươi có bị gì không? Mau nói cho mẫu hậu”. Từ Húc ôm lấy đứa con, khẩn trương đến mức khóc lên, Hinh Lan cũng thút thít gọi đệ đệ không ngừng.“Không có việc gì, ta chỉ sợ thôi”. Tư Mã Ban kinh hãi nói.“Không có việc gì thì tốt, nằm xuống nghỉ ngơi, để cho ngự y xem bệnh”. Từ Húc đặt đứa con lên giường để Hinh Lan ôm y nhanh chóng chạy đến đó, chẩn đoán không có ngoại thương gì.“Bẩm nương nương, điện hạ chỉ chấn kinh mà thôi, nên để điện hạ uống một chén thuốc an thần”. Ngự y vừa rồi nghe được tin tức, thiếu chút nữa hồn phi phách tán, cả mình cũng nên uống thuốc an thần.“Bản cung cần một ít thuốc mỡ trị thương, ngươi để lại một chút”. Từ Húc thấy đứa con không có việc gì, quyết định đích thân dạy dỗ nó.“Thần tuân chỉ”. Ngự y lập tức lấy thuốc mỡ từ trong hòm, giao cho tiểu lễ tử rồi mới rời khỏi đó.“Tiểu lễ tử, lấy thước lại đây”. Gương mặt Từ Húc lạnh tanh, xem ra thật sự tức giận.“Nô tài tuân lệnh”. Tiểu lễ tử lập tức đến thư phòng lấy thước gỗ đến.“Mẫu hậu, ngươi thật sự muốn xử phạt ta sao? Ta thật sự biết lỗi rồi mà, không dám trèo cây nữa đâu”. Tư Mã Ban lại sử dụng chiến thuật ai binh.“Mẫu hậu, không cần đánh đệ đệ”. Hinh Lan cũng hỗ trợ cầu tình.“Hinh Nhi ngoan, không cần cầu xin cho nó, Ban Nhi, ngươi tự cởi quần, nằm lên gối”. Chiến thuật thất bại, Từ Húc nghiêm khắc nói với nó.“Mẫu hậu, ta thật sự biết sai rồi, tha thứ cho ta”. Tư Mã Ban vẫn chưa từ bỏ ý định.“Không cần van xin nữa, mẫu hậu phải làm cho ngươi ghi nhớ sai lầm này, cởi nhanh”. Từ Húc dùng ngữ khí nghiêm túc nói. Tư Mã Ban chỉ còn cách tuân theo.“Bẩm nương nương, thước đã lấy đến”. Tiểu lễ tử đưa thước gỗ cho hắn.“Mẫu hậu lần này niệm ngươi lần đầu phạm lỗi, cũng chỉ đánh ngươi mười lăm gậy, lần sau nếu dám tái phạm thì sẽ đánh gấp đôi, nghe rõ chứ?”. Từ Húc tuy rằng luyến tiếc, nhưng nếu không đánh sẽ làm cho lá gan nó càng lúc càng lớn, rất dễ dàng gặp chuyện không may, bởi vậy càng quyết tâm phạt nó.“Nghe rõ rồi”. Tư Mã Ban sụt sịt nói, cảm thấy cây thước bất động trên mông mình đột nhiên đánh xuống một cái, nó thấy đau rát, khóc càng lợi hại.“Sau này còn dám trèo cây nữa không?”. Từ Húc một bên đánh, một bên nói.“Thật sự không dám”. Tuy rằng Từ Húc không dùng sức, lực chỉ như trẻ con, nhưng Tư Mã Ban lần đầu bị đánh, tự nhiên sẽ thấy rất khó chịu.“Được rồi, mẫu hậu tạm thời tin tưởng ngươi”. Từ Húc mới đánh mười gậy, thấy đã đạt hiệu quả, mông nó cũng sưng đỏ một mảnh nên tạm tha.“Mẫu hậu, đau quá”. Tư Mã Ban đứng lên, bổ nhào vào lòng Từ Húc lớn tiếng khóc.“Ngoan, tốt lắm, không cần khóc, mẫu hậu sẽ bôi thuốc cho ngươi, sẽ hết đau nhanh thôi. Ngươi biết không? Đánh ngươi, mẫu hậu cũng rất đau, bởi vì ngươi thật sự rất bướng bỉnh nên mẫu hậu mới phải làm vậy, nếu không thì mẫu hậu cũng sẽ bỏ qua”. Từ Húc ôm lấy nó bắt đầu giảng đạo lý.“Mẫu hậu, xin lỗi”. Tư Mã Ban anh dũng thề với trời rằng sau này sẽ không trèo cây nữa, bị đánh thật sự rất đau.

cẩu nô cung đình sinh hoạt